Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, chớp mắt bao trùm tất cả!
Giang Uyển Ninh và Giang Hoài đồng loạt bị chấn động, lùi lại mấy bước, mặt mũi tràn đầy kinh hoàng.
"Chuyện… chuyện gì thế này?"
Giang Hoài hoảng loạn, tim đập thình thịch.
Sao đang yên đang lành lại rơi xuống thiên lôi? Lại còn đánh trúng ngay Giang Sân Kiệt?
Giang Uyển Ninh cũng hoảng sợ đến mặt trắng bệch. Loại thiên lôi giáng người này chỉ xuất hiện khi các đại năng độ kiếp thôi mà!
Giờ là chuyện gì?
Hai người không dám đến gần, chỉ đứng từ xa quan sát, sợ bị vạ lây.
Hai bóng người lại xuất hiện trước mặt đám người đang chờ, một người ngã sõng soài trên đất, bất tỉnh nhân sự. Người còn lại thì bình yên vô sự, đứng thẳng lưng, mặt không chút hoảng loạn.
Đáng tiếc thay cho Giang Uyển Ninh, người ngã xuống chính là Giang Sân Kiệt, đại ca của nàng ta, còn người “êm đẹp” đứng kia lại là Giang Dữu.
“A! Đại ca!”
Giang Uyển Ninh hoảng hốt kêu lên, trong mắt đầy vẻ sửng sốt và khó tin, vội vàng chạy tới kiểm tra tình hình của Giang Sân Kiệt.
Giang Hoài cũng giật mình không kém, vội vã chạy theo sau.
Sau khi xem xét sơ bộ, hắn thở phào nhẹ nhõm: may mà chỉ bị thương rồi ngất xỉu, chưa đến mức nguy hiểm tính mạng. Nếu thật sự xảy ra chuyện, với vị trí của hắn trong Giang gia, e rằng cũng không giữ nổi.
Bình tĩnh lại, Giang Hoài bắt đầu chất vấn:
“Giang Dữu! Ngươi đã dùng thủ đoạn gì mà khiến đại công tử ra nông nỗi này?”
“Lôi đánh từ trời rơi xuống, sao lại chỉ trúng một người? Còn ngươi thì không hề hấn gì?”
Hắn gằn giọng, dáng vẻ hùng hổ, khoanh tay đứng trên cao nhìn xuống đầy uy hiếp.
Giang Uyển Ninh trong lòng vừa hận vừa tức, sấm đánh như vậy mà vẫn không lấy được cái mạng Giang Dữu, đúng là mạng con tiện dân này quá dai!
Nhưng nàng nhanh chóng nảy ra chủ ý.
Chờ cha mẹ biết chuyện, Giang Dữu ở Giang gia này e là không thể tiếp tục đứng vững!
Nghĩ vậy, nàng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe, khuôn mặt bi ai, giọng nói đượm vẻ oan ức:
“A Dữu muội muội, có chuyện gì thì nhắm vào ta cũng được. Đại ca là ca ca ruột của ngươi cơ mà, sao ngươi lại có thể nhẫn tâm như vậy?”
Một giọt nước mắt rơi từ khóe mắt xuống.
Mỹ nhân rơi lệ, cảnh tượng khiến người ta không khỏi mềm lòng.
Nhưng Giang Dữu chỉ thản nhiên chống cằm, chăm chú ngắm nhìn, còn gật gù ra vẻ chuyên nghiệp:
“Ừm… góc độ này không ổn lắm, ngươi nên nghiêng đầu chút xíu… đúng rồi, như vậy mới trông đáng thương hơn…”
Nghe vậy, Giang Uyển Ninh theo bản năng nghiêng đầu làm theo, sau đó mới sực tỉnh, mặt lập tức đỏ bừng vì giận.
Con tiện dân này… đang giễu cợt nàng sao?!
“Giang Dữu! Ngươi đừng quá đáng!”
Giang Hoài thấy người trong lòng bị tức đến đỏ cả mắt, lập tức xông ra, muốn thể hiện một phen “anh hùng cứu mỹ nhân”.
Nhưng gã chỉ là kẻ mạnh miệng, yếu vía, gào thét thì hăng, chứ không dám lại gần Giang Dữu nửa bước, bởi vì bài học xác sống nằm kia vẫn còn sờ sờ trước mắt.
Nhìn cái tên liếm cẩu đang vênh váo trước mặt, Giang Dữu bực mình móc tai:
“Nếu các ngươi còn tiếp tục lãng phí thời gian ở đây, hắn có khi thật sự chết đấy.”
Nói đoạn, nàng hất cằm chỉ về phía Giang Sân Kiệt đang bất tỉnh dưới đất, khiến Giang Hoài nghẹn lời không phản bác được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
