“Nhưng trước mắt, đệ tử nhỏ bé đang gặp nạn, cần ngài giúp trốn trước cái đã.”
“Người tu đạo kỵ nhất là mắc nợ nhân quả, ta cũng đâu muốn ngài cứ mang nợ một bữa cơm mãi, chẳng bằng coi như ta dán lấy ngài luôn cho tiện.”
Nàng nói liên hồi, miệng như máy khâu khiến Phong Tiêu Dao đau cả đầu.
“Ngươi không sợ ta là kẻ xấu, bắt cóc ngươi thì sao?”
Lão giật râu, cau mày rồi bất thình lình… xách nàng lên, bước nhanh về phía trước.
Phía sau, người Giang gia đã bắt đầu đuổi tới.
Những dãy nhà dần dần lùi lại phía sau. Giang Dữu choáng váng, tưởng như đang ngồi trên tàu cao tốc đời trước.
Chạy êm đến mức nàng còn chẳng nhận ra mình đang bay đi.
Phía trước bỗng sáng hẳn. Ban đầu chỉ định trốn tạm, giờ nàng thật sự tính chuyện… ăn vạ luôn.
Ông chú này không có sát khí, cảm giác cũng khá an toàn. Mà nàng hiện giờ cũng chẳng có quyền lựa chọn, đành cược một lần.
Biết đâu lão ta thật sự có thể giúp nàng rời khỏi Nguyệt Quang Thành!
“Đại sư, ngài vừa nhìn đã biết là người tốt, ta không sợ!”
Giang Dữu lắc đầu: “Hơn nữa, bọn họ định đưa ta gả cho lão già làm thiếp!”
“Ngài dù gì cũng còn đẹp trai hơn lão ta!”
“!!!!!”
Phong Tiêu Dao suýt nữa vấp chân, tay xách Giang Dữu cũng suýt ném văng đi.
Lão cúi đầu trừng nàng, sau đó đưa tay… cho nàng một cái búng trán.
“Con nít con nôi, nói năng bậy bạ!”
“Nhưng ta nói thật mà…”
Giang Dữu cười toe toét.
Nàng vốn có trực giác khá nhạy, ông chú này đối với nàng là người có thiện ý. Vì thế nàng mới dám vô tư như vậy.
Phong Tiêu Dao nhìn nàng, khẽ lắc đầu.
Nhưng tính cách này… lại khiến lão thấy thú vị hơn đám tiểu bối chán ngắt ở núi.
Chỉ tiếc, nàng không có linh căn.
Trong mắt Phong Tiêu Dao thoáng hiện chút tiếc nuối. Lão ôm Giang Dữu, phóng thẳng đến một tòa biệt viện hoang phế.
Biệt viện âm khí nặng nề khiến Giang Dữu rùng mình, ôm tay sợ hãi.
“Đây là biệt viện bị bỏ hoang ở khe Nam Nguyệt Quang Thành. Giang gia không dám tới đây lục soát.”
Phong Tiêu Dao ngồi xuống đất, bộ dạng chẳng thèm để tâm đến đám người Giang gia to lớn kia.
Giang Dữu nhìn lão, thầm nghĩ: Người này, chắc chắn là cao thủ trong truyền thuyết!
Chẳng lẽ nàng vừa gặp được kiểu thế ngoại cao nhân y như trong tiểu thuyết?
Mắt nàng sáng rực như sao, không biết xấu hổ tiếp tục ôm đùi:
“Đại sư, ngài có thiếu người sai vặt không?”
Nếu không phải vì quẻ bói cho thấy lão và nàng có duyên, lão cũng chẳng rảnh đi theo một phàm nhân thế này.
Nhưng mà… lão thật sự tò mò, rốt cuộc, một phàm nhân như nàng thì có thể có duyên phận gì với hắn?
“Được rồi, xem như làm người tốt tới cùng, giúp ngươi một lần.”
“Đại sư! Xin nhận lấy cái quỳ lạy này của con!”
Giang Dữu phấn khích xoa tay, nhảy cẫng vài cái rồi mới chịu ngồi xuống.
Quả nhiên, trời không tuyệt đường người! Trong tuyệt lộ lại thấy ánh sáng, sau lùm liễu rợp hoa lại mở ra một con đường sống!
"Một lũ vô dụng! Đến cả một phàm nhân cũng không tìm được, nuôi các ngươi thì có ích gì?!"
Giang Nguyên Đức quăng mạnh ấm trà trong tay, đồng thời tung một cú đá về phía đám hạ nhân đang quỳ rạp dưới đất.
"Nhìn người mà cũng không xong! Vô dụng!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)