Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Các ngươi từng gặp người này chưa?”
“Nhìn kỹ vào! Chính là người này đấy!”
“Này, ngươi kia! Lại đây, ta có chuyện muốn hỏi!”
Tiếng huyên náo vọng lại từ phía xa.
Thần kinh Giang Dữu lập tức căng như dây đàn. Nhìn sang, một nhóm người mặc trang phục Giang gia đang cầm bức tranh chân dung, kéo từng người lại dò hỏi.
“Hỏng rồi!”
Giang Dữu nhanh như chớp nhảy ra từ cửa sổ, kiểm tra lại túi tiền vàng và ngân phiếu, sau đó lao ra khỏi phòng không chút chần chừ.
Nàng cần tìm chỗ trốn ngay lập tức!
Giờ này, nàng không dám mạo hiểm rời thành bởi vì bên ngoài thành chắc chắn đã bị Giang Uyển Ninh bố trí sát thủ mai phục. Ra đó chẳng khác nào đi tìm chết.
Chỉ trong thành, nàng mới còn chút cơ hội sống sót, tệ lắm thì cũng chỉ bị bắt về.
Phản ứng đầu tiên của Giang Dữu là chạy sâu vào nội thành Nguyệt Quang Thành.
Trước cửa khách điếm, nàng lom khom chui ra, rồi nhanh chân chạy vào đám đông huyên náo bên trong thành.
Người Giang gia sau khi nghe ngóng được tin tức, đã bắt đầu áp sát.
Không dám quay đầu lại, Giang Dữu chỉ biết cắm đầu chạy tới.
Khắp nơi là ánh đèn rực rỡ từ tửu lâu, phường hát, tiếng người náo nhiệt ăn uống linh đình. Giữa chốn phồn hoa ấy, nàng lại chật vật chen giữa phố xá, như kẻ lạc loài.
Giang Dữu đảo mắt tìm xung quanh, nhưng trong cơn hoảng loạn nhất thời lại chẳng thấy nổi chỗ nào có thể trú thân.
“Đinh linh linh!”
Lúc này, lão ta mặc đạo bào, tay cầm bảng “Xem bói”, vừa đi vừa rao.
Hai ánh mắt giao nhau.
Lão ta quay người toan chạy, nhưng Giang Dữu lại hét lớn:
“Đại sư! Xin dừng bước!!”
Đối phương mặc kệ, bước chân còn nhanh hơn.
Giang Dữu quýnh lên, lao tới ôm chặt lấy chân lão:
“Đại sư!!!”
“Ta là muội muội ruột bị thất lạc nhiều năm của ngài đây nè!!!”
Suýt nữa thì buột miệng thốt ra “con gái ruột”, may mà nàng sửa miệng kịp.
Phong Tiêu Dao dừng lại, cúi đầu nhìn cô bé đang ôm chân mình, khóe môi khẽ giật.
“Bổn đại sư hành tẩu giang hồ đã nhiều năm, cha mẹ từ lâu quy thiên cả rồi. Muội muội ở đâu ra?”
Lão ta nhướng mày trêu ghẹo nhưng không hề đẩy nàng ra.
“Hì hì, nhận nhầm người, nhận nhầm người thôi!”
Giang Dữu cười khan. Thực ra nàng chỉ bịa đại một câu để giữ chân lão ta lại.
“Đại sư, ngài xem căn cốt ta có phải thanh kỳ? Có hợp nhập đạo không?”
“Đừng thấy ta nhỏ tuổi, ta còn biết bắt quỷ đó!”
Vừa nói năng linh tinh, nàng vừa đảo mắt nhìn quanh. Thấy không còn bóng người Giang gia nào bám theo, nàng mới tạm thời thở phào.
Giờ nàng cũng chẳng còn gì để mất. Khi nãy nàng lén quan sát, phát hiện ông chú này lúc đi đường… chân không chạm đất!
Điều này nói lên điều gì?
Rõ ràng là người tu chân!
Tuy không biết tu vi cao thấp thế nào, nhưng chắc chắn mạnh hơn nàng, bám theo lão ta trốn tạm vẫn còn hơn chạy loạn như ruồi không đầu.
Phong Tiêu Dao: “…”
Con nhóc này đầu óc chắc chắn không bình thường.
“Đại sư, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện nhé!”
Giang Dữu chẳng cần biết lão ta có đồng ý hay không, liền giật lấy tấm bảng xem bói trong tay, tay còn lại kéo lão ta đi.
“Đại sư, tuy ta ưu tú như vậy, cũng rất muốn bái ngài làm sư phụ để trừ ma vệ đạo, chém quỷ giữ đạo, cứu vớt thế gian!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
