Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nói xong, nàng còn vênh váo chống nạnh, ra vẻ tự tin.
Giang Uyển Ninh: “..........”
Con nhỏ này rốt cuộc ngốc thật hay giả ngốc?
Nàng ta tức đến nghẹn họng, lại lấy thêm một nắm vàng trong túi trữ vật ra, gộp với ngân phiếu đưa cho Giang Dữu.
“Tỷ tỷ còn có chút đồ, muội cứ cầm mà dùng. Trong tay nải này cũng có vài bộ y phục, ra ngoài muội thay đồ mới cho dễ lẩn trốn!”
“Nếu muội không đi ngay, sẽ không còn kịp nữa đâu!”
Giang Uyển Ninh cực kỳ sốt ruột. Nếu bị phát hiện, Giang Dữu muốn rời khỏi đây cũng không dễ gì.
“Ồ ~”
Giang Dữu chẳng chút hoang mang nhận lấy vàng, nhìn bộ dạng lo lắng của Giang Uyển Ninh mà thấy buồn cười.
Không biết còn tưởng là Giang Uyển Ninh sắp bị gả đi vậy!
Nàng ước lượng tay nải trong tay, rồi không tiếp tục đòi hỏi thêm nữa, tránh chọc Giang Uyển Ninh nóng giận mà phản lại.
“Được rồi, vậy ta đi. Nhưng mà... đi kiểu gì? Người hầu không cho ta rời khỏi sân này!”
Nàng chu môi làm bộ buồn rầu, đôi mắt long lanh nhìn Giang Uyển Ninh.
“.........”
Đúng là tổ tông chuyển thế!
Giang Uyển Ninh đành phải kéo tay nàng, cẩn thận lén lút đưa ra ngoài sân.
Hôm nay là ngày tổ chức đại hội khảo nghiệm hàng tháng của Giang gia, nàng đã cố ý chọn thời điểm này để mọi người đều bận xem náo nhiệt, dễ bề hành động.
Hai người lặng lẽ dùng pháp thuật che mắt, rốt cuộc cũng ra khỏi phủ bằng cửa sau sau mười lăm phút.
Để xóa dấu vết, Giang Uyển Ninh không thể đi xa hơn, chỉ chỉ về một hướng rồi nói:
“Đi thẳng hướng đó là có thể rời khỏi thành.”
Nói xong, nàng ta vội vàng quay lại tham gia đại hội khảo nghiệm.
Còn về phần sống chết của Giang Dữu? Đã có người khác lo liệu rồi.
Thế là Giang Dữu rời khỏi phủ nhẹ như không, trên tay còn cầm vài quả nho, vừa đi vừa nhai.
Bên trong Nguyệt Quang Thành, người người tấp nập, cảnh tượng phồn hoa. Dưới ánh trăng mờ ảo, mái ngói của Vọng Nguyệt Lâu tỏa sáng rực rỡ, từ xa nhìn lại chẳng khác nào một viên dạ minh châu khổng lồ.
Giang Dữu đứng trên con phố đông đúc, ngơ ngác nhìn dòng người qua lại, trong lòng có chút hoang mang. Thì ra tu sĩ cũng thích cuộc sống xa hoa hưởng lạc đến vậy sao?
Nhưng nghĩ kỹ lại, dù sao thì cả đám người cũng chẳng thể phi thăng, vậy không biết tận hưởng thì còn chờ gì nữa?
Giang Dữu khẽ cong môi, nở nụ cười nhẹ, xem ra mình tới đúng chỗ rồi.
Người của Giang gia chắc chưa phát hiện nàng bỏ trốn, nàng có thể tranh thủ khoảng thời gian này để tìm một chỗ an thân.
Nàng lặng lẽ chui vào một góc vắng người, mở túi lấy ra toàn bộ vàng bạc và ngân phiếu, giấu kỹ vào ngực. Những bộ quần áo khác và chiếc tay nải cũ thì bị nàng vứt bỏ không thương tiếc.
Ai biết được Giang Uyển Ninh có giở trò gì lên đống đồ đó không?
Còn tiền thì dù có động tay động chân, nàng vẫn phải lấy, dù sao cũng là công sức của chính mình.
Với số tiền lớn như vậy trong người, Giang Dữu vô cùng tự tin. Sau khi dạo quanh phố xá một vòng, nàng chọn đại một khách điếm phồn hoa nhất.
“Người ta thường nói nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, vậy thì chỗ này đi!”
Nàng ngẩng cao đầu, oai phong bước vào.
Bên trong đại sảnh của khách điếm, không khí náo nhiệt, tiếng cười nói rôm rả, mọi người đang say sưa chuyện trò, bộ dạng vô cùng vui vẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
