Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không ổn rồi! Tiểu sư muội có group bao lì xì kết nối khắp chư giới! Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Mà cho dù trốn được, nàng còn có thể chạy đi đâu?

Giang Dữu nằm ườn ra giường như một đống bột nhão, vừa thở dài vừa vắt óc nghĩ cách.

Ngay khoảnh khắc nàng đang rầu rĩ, một bóng người quen thuộc bước vào, đó là Giang Uyển Ninh, người đã biến mất mấy hôm nay.

“A Dữu muội muội!”

Giang Uyển Ninh bước vào đầy vội vã, vừa vào phòng đã đóng sầm cửa, lại cẩn thận ngó ra ngoài xem có ai theo dõi không.

Ha, Giang Uyển Ninh lại định giở trò gì đây?

“A Dữu muội muội, mau chạy đi!”

Nàng ta hấp tấp chạy đến kéo Giang Dữu dậy khỏi giường. Vừa nhìn thấy khuôn mặt Giang Dữu mịn màng đầy thịt, khoé môi Giang Uyển Ninh liền giật giật.

Nàng ta sống kham khổ mấy hôm, còn con bé này lại béo tốt thế này!

“A Dữu muội muội, ta nghe nói cha mẹ định đưa muội cho Phùng đại sư. Ngày mai là đi rồi đấy!”

“Muội phải chạy ngay đi!”

Vừa nói, nàng ta vừa dúi vào tay Giang Dữu một cái tay nải.

“Cái gì cơ?”

Giang Dữu bật dậy, vẻ mặt không thể tin nổi.

“Phùng đại sư là ai? Sao cha mẹ lại muốn đưa ta cho ông ta?”

Mắt nàng ta lập tức đỏ hoe, lớn tiếng.

“Phùng đại sư là luyện đan đại sư nổi danh vùng Tây Vực. Tất cả đan dược cấp cao của Giang gia đều từ chỗ ông ấy mà có!”

Giang Uyển Ninh không giấu giếm gì, một năm một mười kể hết cho nàng nghe.

“Nhưng người này háo sắc vô độ, thê thiếp vô số. Cha mẹ định đưa muội qua đó để đổi lấy đan dược!”

“A Dữu muội muội, ta thật lòng không nỡ nhìn muội rơi vào hang hùm ổ sói như vậy!”

Nói rồi, Giang Uyển Ninh rơm rớm nước mắt, ánh mắt đầy lo lắng nhìn nàng.

Dù sao thì, nàng cũng phải rời đi thật. Làm thiếp cho một lão già háo sắc? Thà chết còn hơn.

Nhưng rời đi thế nào, sau đó làm sao đảm bảo an toàn? Cần phải tính toán kỹ lưỡng.

Vì vậy, Giang Dữu khẽ nhíu mày:

“Vị đại sư đó lợi hại vậy, theo ông ta cũng đâu tệ nhỉ?”

“Chắc chắn ông ta rất giàu, ta mỗi ngày đều được ăn thịt!”

Vừa nói, nàng vừa thèm thuồng chép miệng.

“!!!”

Giang Uyển Ninh hoàn toàn không ngờ nàng lại phản ứng như thế. Ngẩn người một lúc rồi khinh thường cười nhạt.

Quả nhiên là con nhà quê chưa hiểu chuyện, chỉ vì chút tiền mà cam chịu gả cho lão già!

Nhưng diễn thì vẫn phải diễn cho trọn vai. Nàng ta cần Giang Dữu rời khỏi Giang phủ càng sớm càng tốt, nếu không là hết thời cơ.

“A Dữu muội muội, muội không biết thôi, tên Phùng đại sư đó thích đánh phụ nữ! Nghe nói từng có một thị thiếp bị đánh nát thịt mà chết, rất thảm!”

“Muội là muội muội của ta, ta không thể nhìn muội bước vào con đường chết được!”

“Nếu muội sợ rời khỏi đây không có tiền tiêu, ta có sẵn ít ngân phiếu, muội cầm mà dùng!”

Giang Uyển Ninh chẳng tiếc mấy tờ ngân phiếu đó, dù sao Giang Dữu đi rồi là chết chắc, của cải sớm muộn gì cũng quay về tay nàng ta.

Giang Dữu thấy có lợi thì lập tức nhận lấy, đếm đếm sơ sơ rồi ánh mắt khẽ lóe, tỏ vẻ không hài lòng mà quăng lại:

“Chút tiền này đủ làm được gì chứ? Ra ngoài không chừng còn bị đói chết!”

“Thà theo Phùng đại sư còn hơn, chỉ cần ta ngoan ngoãn, ông ta chắc sẽ không đánh ta!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc