"Mẹ và anh tớ đều không liên lạc được, chỉ còn cách hỏi cậu thôi."
"..."
Chu Trạch không đáp lại.
Ngày trước, Yến Tầm từng rất quyết liệt, nói rằng muốn tuyệt giao với cậu ấy, cả đời không qua lại. Chu Trạch tức đến phát điên, thề rằng nếu còn nói với Yến Tầm một chữ thì cậu ấy là chó.
Giờ cậu ấy biết nói gì đây?
Gâu gâu gâu à?
Yến Tầm thấy biểu cảm của cậu ấy có chút kỳ lạ, bèn hỏi: "Sao thế?"
"..."
Chu Trạch nhíu mày, khoanh tay trước ngực, trông có vẻ rất khó chịu.
Nhưng cậu ấy không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát xung quanh phòng bệnh, thậm chí đi một vòng vào nhà vệ sinh, như thể đang tìm ai đó.
Vài giây sau, Chu Trạch cẩn thận quét mắt qua từng góc của phòng bệnh, cuối cùng xác nhận chỉ có cậu ấy và Yến Tầm ở đây.
Phát hiện này khiến cậu ấy cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Sau đó, Chu Trạch nói với giọng điệu mỉa mai:
"Người đàn ông của cậu đâu, sao không hỏi anh ta?"
"..."
Yến Tầm nghẹn lời, bị năm chữ "Người đàn ông của cậu" làm cho ngơ ngác suốt một phút.
Cậu há miệng nhưng không biết phải nói gì. Một lúc sau mới lên tiếng: "Tớ đã tìm rồi, gọi cho anh ấy rất nhiều lần nhưng không được."
"Tớ không tìm thấy anh ấy."
Lúc này, chàng trai trên giường bệnh cúi đầu, nét mặt vẫn điềm tĩnh nhưng lại toát lên một sự bối rối không rõ ràng.
"Hơn nữa, bây giờ tớ cũng không nhớ ra anh ấy..."
"..."
Chu Trạch im lặng, vẻ mặt phức tạp.
Một lát sau, cậu ấy mới cười lạnh mở miệng: "Yến Tầm, cậu biết bây giờ cậu giống cái gì không?"
"Giống gì?"
Yến Tầm quay đầu nhìn cậu ấy, chỉ thấy Chu Trạch ngậm điếu thuốc, không khách sáo gì mà cười khẩy: "... Giống một người phụ nữ bị bỏ rơi."
"..."
… Bị bỏ rơi.
Cái đánh giá này đúng là đầy ắp sự châm biếm.
Yến Tầm cảm thấy mình nên tức giận, nhưng cậu thực sự không có chút cảm giác gì với hai từ "đã kết hôn" và "bị bỏ rơi".
Vì vậy, cảm giác mạnh mẽ nhất trong lòng cậu lúc này là không hiểu hôm nay Chu Trạch đã uống thuốc nổ gì mà lại nói chuyện gay gắt và mỉa mai đến thế.
Người "bị bỏ rơi" trên giường bệnh nhìn cậu ấy vài giây rồi lạnh nhạt nói: "Trong bệnh viện không được hút thuốc."
"..."
Động tác bật lửa của người đàn ông ngay lập tức trở nên cứng ngắc.
"Được thôi..."
Cậu ấy vốn định bỏ điếu thuốc vào hộp, nhưng động tác nửa chừng thì khựng lại rồi cố tỏ vẻ thoải mái ném nó vào thùng rác.
Yến Tầm nhìn cậu ấy bỏ điếu thuốc mới tiếp tục nói: "Nói tiếp đi."
Chu Trạch nhanh chóng bỏ qua sự lúng túng vừa rồi, hừ một tiếng: "Tớ đã nói từ trước rồi, loại đàn ông đẹp trai đó không đáng tin, nhưng lúc đó cậu thì lại như bị ma nhập, cứ như thể ba hồn bảy vía của cậu đã bị anh ta hút hết. Giờ thì sao?"
Cuối cùng Chu Trạch cũng chịu ngồi xuống ghế, tiện thể vắt chân lên, hả hê nói: "Này, cậu nằm trong bệnh viện sống chết không rõ, còn anh ta thì ở ngoài hưởng lạc, gọi điện mãi không bắt máy nữa kìa!"
"..."
Yến Tầm, người đang mất trí nhớ đương nhiên không thể đáp lại.
Một lúc lâu sau, cậu nhìn Chu Trạch, không chút biểu cảm hỏi: "Cậu cười đủ chưa?"
Từ đó Chu Trạch có một sự ngưỡng mộ kỳ lạ đối với Yến Tầm, giống như tâm lý của một cậu bé tuổi dậy thì khi tôn thờ người đứng đầu, thậm chí đã ép buộc Yến Tầm, người vốn thích sống cô độc trở thành bạn thân suốt mười mấy năm trời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)