Yến Tầm: "…"
Tạm gác lại khái niệm về chồng, Yến Tầm nhanh chóng nhận được thông tin về tình trạng chấn thương của mình từ bác sĩ:
"Thời gian hồi phục không thể nói trước được. Ít thì vài tháng, nhiều thì một hai năm. Tất nhiên cũng có khả năng nhỏ là vĩnh viễn không thể hồi phục, nhưng đừng lo, điều này sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày và các chức năng cơ thể của cậu."
"..."
Cuối cùng, bác sĩ nói thêm một số điều cần lưu ý và dặn dò Yến Tầm nghỉ ngơi.
"Được rồi, cảm ơn bác sĩ."
Yến Tầm ghi nhớ tất cả.
Nhưng cho đến vài giờ sau khi bác sĩ rời đi, cậu vẫn khó mà chấp nhận được thực tế phi lý này:
Hiện tại là bảy năm sau, năm 2022.
Bây giờ Yến Tầm đã 25 tuổi, kết hôn được ba năm.
Và, đối tượng kết hôn là một người đàn ông.
Mười ngày trước, cậu bị tai nạn xe hơi, hôn mê cho đến hôm nay mới tỉnh lại.
Yến Tầm: "..."
Điều này thật phi lý!
Cậu ôm trán bình tĩnh trong vài phút rồi bắt đầu quan sát căn phòng bệnh đơn cậu đang ở.
Vị trí rất tốt, hướng Nam, bên trong được trang trí và sắp xếp rất kỹ lưỡng.
Bó hoa trên đầu giường mới được thay sáng nay, tươi tắn và rực rỡ. Trái cây trên bàn trông cũng rất tươi, được bày biện đẹp mắt, trên cùng là vài quả vải đỏ mọng.
Ngay cả cảm giác của ga trải giường và vỏ chăn cũng khác với phòng bệnh bình thường.
Yến Tầm là khách quen của bệnh viện, không phải vì cậu thường xuyên ốm đau mà vì cậu thường xuyên đưa gia đình đi khám.
Trong ký ức mơ hồ thời thơ ấu, những phòng bệnh trắng toát đã chiếm phần lớn. Vì vậy cậu rất rõ một phòng bệnh đơn như thế này đắt đỏ đến mức nào.
Nhưng bây giờ cậu lại đang ở đây.
Yến Tầm đoán rằng:
Có lẽ sau khi lớn lên, cậu đã có đủ khả năng để ở trong một phòng bệnh đơn đẹp đẽ và đắt đỏ như thế này để dưỡng thương, cũng đủ khả năng chi trả cho hóa đơn viện phí dài dằng dặc.
Chỉ là cậu không ngờ, trong tương lai sau bảy năm, cậu lại kết hôn và có một người bạn đời là nam giới…
Cộc cộc.
Tiếng gõ cửa của y tá Triệu cắt đứt dòng suy nghĩ của Yến Tầm. Cô ấy xin lỗi và cho biết vẫn chưa thể liên lạc được với chồng cậu, chỉ có thể an ủi:
"Cậu Yến, cậu đừng buồn, chắc chồng cậu có việc gì đó quan trọng hoặc… có thể điện thoại anh ấy gặp chút trục trặc?"
"Không sao, thật ra tôi…" Không buồn.
… Hoàn toàn không buồn.
Yến Tầm rất chắc chắn rằng mình là trai thẳng, vì cậu chưa bao giờ có bất kỳ ý nghĩ nào khác lạ với người cùng giới. Vì vậy vào lúc này, cậu vẫn còn đang chìm đắm trong cảm giác kỳ quặc và kinh hãi khi biết rằng mình đã kết hôn với một người đàn ông sau bảy năm.
Trong lúc suy nghĩ, Yến Tầm vô thức sờ vào cổ nhưng lại không thấy gì.
Khoan đã!
"Ngọc bội của tôi đâu?"
"Ngọc bội?"
Y tá Triệu ngạc nhiên: "Tôi chưa thấy cậu đeo, có phải người nhà đã tháo xuống giữ giùm rồi không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


