Ngày 8 tháng 10, rất đúng giờ 7 giờ sáng Lâm Hi nhận được bữa sáng Tưởng Lâm Dữ đưa. Một ly cà phê, một cái bánh sandwich, rốt cuộc cũng có sự thay đổi nhẹ, lần này được thay đổi bằng pho mai Nhật.
Tưởng Lâm Dữ mặc sơ mi trắng vạt áo trong quần dài âu phục, trên cánh tay để áo vest, đưa bữa sáng cho Lâm Hi xoay người muốn đi, 8 giờ hắn có hội nghị, gần đây rất bận.
Tưởng Lâm Dữ cầm di động ghi vào phần ghi chú, ngón tay thon dài đặt màn hình di động, nhìn về phía Lâm Hi trong mắt tràn ngập lòng hiếu học.
Lâm Hi: “……”
“Vì cái gì mỗi ngày đưa cho tôi bữa sáng?”
Tưởng Lâm Dữ rũ mắt xuống, lông mi đen nhánh che khuất đôi mắt thuần túy màu đen, một lát hắn mới nâng mắt lên, “Muốn cùng em nói chào buổi sáng.”
Lâm Hi dương môi cười, “Chào buổi sáng.”
Mắt đen Tưởng Lâm Dữ sáng vài phần, khóe môi chậm rãi cười lên, hắn mang điện thoại bỏ vào túi. Một tay bỏ trong túi quần dựa vào cửa thang máy, bình tĩnh nhìn cô, kỳ thật rất muốn hôn cô. Nhưng trước sau không có tiến lên, Lâm Hi nói hắn buồn nôn.
“Chào buổi sáng.” Tưởng Lâm Dữ thanh âm có vài phần khàn, như là kìm nén, “Tôi đi làm.”
Tưởng Lâm Dữ vào thang máy, Lâm Hi đóng cửa quay lại tiếp tục thu thập hành lý. Hôm nay cô phải đi Hoài Thành, hạng mục kết thúc cô sẽ trở về.
Ngày đó nhảy bungee xong cô với Lâm Hạo Dương uống rượu đến khuya, không có gì để nói, cô chính là muốn uống rượu. Cô cùng Lâm Hạo Dương uống từ rượu vang đỏ uống đến rượu gạo cuối cùng lại uống bia, Lâm Hạo Dương say như chết, Lâm Hi ngồi trên gác mái, ghé vào sân thượng nhìn bầu trời ban đêm phía xa xăm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
