Đồng hồ sinh học Lâm Hi rất đúng giờ, buổi sáng 7 giờ rưỡi rời giường luyện yoga thuận tiện chuẩn bị bữa sáng.
8 giờ Lâm Hạo Dương đầu ổ gà bước từ phòng ngủ ra, cả người xộc xệch phảng phất như vừa mới trải qua một trận đánh lớn, hắn hoảng loạn đến nhà bếp rót một ly nước.
“Sớm.”
“Sớm.” Lâm Hi đem bữa sáng để trên bàn cơm nói, “Hôm nay đi công viên trò chơi không?”
Lâm Hạo Dương nhét bánh mì vào miệng, nghe vậy trố mắt nhìn Lâm Hi, nhìn ước chừng một phút, đột nhiên thanh tỉnh nuốt bánh mì xuống, “Em muốn đi? Em đồng ý đi?”
“Đi.” Lâm Hi nghiêng đầu về một bên cười nói “Thay quần áo, đi.”
Ngày hôm qua Lâm Hạo Dương nói hắn từ sau khi Lâm Dương Hi đi lạc không còn có đi qua công viên trò chơi. Khi đó Lâm Hạo Dương 6 tuổi, Lâm Dương Hi ba tuổi.
Lâm Hạo Dương xoay người bước đi hướng phòng dành cho khách, “Anh thay quần áo rất nhanh.”
Lâm Hi về phòng chọn một bộ quần yếm phối với áo thun trắng, ra cửa đi giày thể thao, đảo mắt nhìn Lâm Hạo Dương một bộ âu phục đang đeo cà vạt.
Lâm Hi mang theo dây giày trong lúc nhất thời không biết có phải mình đi nhầm vào studio hay không.
Giống tiên sinh phục vụ nhà hàng.
Lâm Hi buộc lại dây giày, cô cùng Lâm Hạo Dương đền bù không phải một thời thơ ấu, thơ ấu Lâm Hạo Dương đại khái chính là mặc âu phục, đi giày da màu bóng lưỡng.
“Anh mặc đồ không soái sao?” Lâm Hạo Dương nhìn gương chỉnh tóc, “Anh trai của em đã từng là sát thủ thiếu nữ, nam thần vườn trường.”
Anh thật là sát thủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


