Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không Làm Mẹ Kế Trong Niên Đại Văn Nữa Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Bà nội của Triệu Vĩnh Mai, bà Triệu Văn Tú, là một cụ bà rất minh mẫn. Khi Triệu Vĩnh Mai sang tới nơi, bà đang vừa ngân nga điệu kịch vừa thêu vỏ gối.

Bà nội trước đây là người làm công việc thêu thùa trong một gia đình quyền quý, nên có kỹ thuật thêu rất giỏi.

Chiếc vỏ gối bà đang thêu là dành cho chị cả và anh rể tương lai dùng khi kết hôn. Tuy nhiên bây giờ kết hôn không còn thịnh hành mặc áo cưới truyền thống, vả lại anh rể tương lai là quân nhân nên đã đặc biệt tặng chị cả một bộ quân phục nữ mới tinh. Bà nội vì thế không thêu áo cưới cho chị cả mà định thêu một chiếc chăn "Vạn tử thiên tôn". Người nhà nghe xong vội ngăn lại ngay, bà nội đã lớn tuổi thế này rồi, sao có thể thêu nổi một chiếc chăn lớn như vậy được.

Nhưng cháu gái lớn kết hôn, lại là người đầu tiên lập gia đình trong hàng cháu nội của bà, bà cũng muốn làm gì đó cho cháu để làm kỷ niệm.

Cuối cùng sau khi cân nhắc, người nhà chỉ đồng ý cho bà thêu một đôi vỏ gối uyên ương, thứ này không quá lớn.

Triệu Vĩnh Mai ghé sát lại gần xem bà thêu vỏ gối, nhịn không được cảm thán: “Bà nội, đôi uyên ương này bà thêu đẹp quá. Tuy cháu chưa thấy chim uyên ương thật bao giờ, nhưng cháu nghĩ uyên ương chắc chắn là phải trông như thế này.”

Bà nội Triệu Vĩnh Mai nói: “Cháu thấy đẹp thì đợi đến lúc cháu kết hôn, bà cũng thêu cho cháu một đôi.”

Triệu Vĩnh Mai lắc đầu: “Không được đâu bà, gối thêu uyên ương nằm bị cộm lắm, ảnh hưởng đến giấc ngủ của cháu. Đợi lúc cháu kết hôn, bà thêu cho cháu một cái ví tiền đi, trên đó phải thêu đầy những thỏi vàng thật nhỏ nhé.”

Bà nội Triệu Vĩnh Mai mắng yêu cô: “Cháu đúng là con mọn tiền, cái ví tiền nhỏ xíu đó đâu cần đợi đến lúc cháu kết hôn bà mới thêu, đợi thêu xong đôi vỏ gối uyên ương này cho chị cả cháu thì bà thêu cho cháu luôn.”

Triệu Vĩnh Mai không giận, ôm lấy bà bảo: “Cháu làm sao hiểu biết rộng bằng bà được, bà mau giảng cho cháu nghe đi.”

Bà nội Triệu Vĩnh Mai lại bảo: “Thôi, biết cái này cũng chẳng để làm gì, chẳng qua là mấy thứ phong kiến mê tín thôi, giờ người ta không trọng mấy thứ này nữa. Nhưng có thờ có thiêng có kiêng có lành, tóm lại cháu cứ cầm lấy, đeo bên người, đeo cái này có thể trừ tà, cháu sẽ không gặp ác mộng nữa.”

Triệu Vĩnh Mai vốn không mấy tin vào những chuyện này, hơn nữa nếu bà nội đã tin thì tốt nhất bà nên giữ lại cho mình: “Bà nội, cháu chỉ tình cờ gặp ác mộng thôi, không có gì to tát đâu, thứ này bà cứ giữ lấy đi ạ.”

Bà nội lắc đầu: “Không cần, bà ngủ ngon lắm, không dùng đến thứ này. Nhưng bà nói trước cho cháu biết, cái này là năm xưa bà gả cho ông nội cháu xong ngủ không ngon, ông nội cháu đã đặc biệt đi xin về cho bà đấy. Cháu đừng có mà làm mất hay là đem tặng cho người khác nhé.”

Triệu Vĩnh Mai nghe vậy liền nói: “Bà nội, ông nội đối xử với bà tốt thật đấy. Nhưng đây đã là quà ông nội tặng bà, cháu lại càng không thể lấy được.”

“Bà nuôi lớn bốn đứa con cho ông ấy, lại còn sinh thêm hai đứa cho ông ấy nữa, ông ấy mà không tốt với bà thì thành kẻ vô ơn bạc nghĩa mất.”

Nói đoạn bà ấn xâu tiền đồng vào lòng Triệu Vĩnh Mai: “Được rồi, bậc bề trên ban cho không được từ chối, bà đã cho thì cháu cứ nhận lấy là được. Cháu cũng yên tâm, đồ trong tay bà không phải chỉ lén cho mỗi mình cháu đâu, các anh chị em của cháu bà đều có phần cả.”

Thấy Triệu Vĩnh Mai đã nhận xâu tiền, bà nội lại dặn: “Nếu đã lên huyện, sẵn tiện bà có trồng ít hành lá trên giường lò trong phòng, cháu mang qua cho cô của cháu đi. Cô cháu thích nhất là món trứng xào hành đấy.”

Triệu Vĩnh Mai lấy từ chỗ bà nội một ít hành lá, nửa cân trứng gà, thêm một hũ thủy tinh nhỏ gừng muối và một hũ tỏi muối do tự tay bà nội làm mang về phòng. Cô chuẩn bị đem thêm ít lương khô rồi lên huyện.

Cậu em út Triệu Vĩnh Sơn thấy cô định lên huyện thì lập tức sáp lại gần, năn nỉ Triệu Vĩnh Mai cho đi cùng.

Triệu Vĩnh Mai còn chưa kịp đồng ý hay không, chị hai Triệu Vĩnh Lan đã nói một tràng liên thanh: "Vĩnh Sơn, năm nay em mười bốn tuổi rồi đấy, sao cứ như cái đuôi thế, chỉ biết lẽo đẽo theo sau các chị thôi."

Triệu Vĩnh Sơn nghe vậy thì cuống lên: "Chị hai, em chỉ muốn theo chị ba lên huyện chơi bời một chút, sao lại thành cái đuôi được!"

"Chơi chơi chơi, em chỉ biết có chơi thôi! Chị ba em bằng tuổi em đã có thể một mình từ đại đội lên hiệu sách Tân Hoa trên tỉnh mua sách rồi. Không như em, lớn tướng thế này mà không dám tự mình lên huyện."

"Ai bảo em không dám!"

"Thế em dám không? Chị ba em mười hai tuổi đã có thể một mình đi bộ từ nhà ra công xã, rồi cùng bạn học từ công xã rủ nhau lên huyện. Chị em mình không bạo gan bằng chị ba, nhưng mười bốn tuổi cũng dám tự đi bộ từ thôn lên nhà cô trên huyện. Vĩnh Sơn, em giờ lớn thế này rồi, lại là con trai mà nhát gan quá thể!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc