Triệu Vĩnh Mai nghe chị hai dạy dỗ em trai, thầm nghĩ em út Vĩnh Sơn đúng là không bạo dạn thật, nhưng một trong những nguyên nhân khiến nó nhát gan chắc chắn là do chị hai nuông chiều.
Từ trường về nhà, em út Vĩnh Sơn cũng không cần ai đặc biệt trông nom, cứ anh chị nào rảnh thì dắt nó đi chơi. Đến bốn năm tuổi, nó đã bắt đầu tự ra cửa tìm những đứa trẻ khác trong đại đội chơi cùng.
Có thể nói em út Vĩnh Sơn hoàn toàn là do các anh chị nuôi lớn, trong đó công lao lớn nhất thuộc về chị hai Vĩnh Lan.
Tuy nhiên chị hai Vĩnh Lan luôn trông chừng cậu em út như báu vật. Bình thường em trai đi chơi với đám trẻ khác, trẻ con đùa nghịch đánh nhau là chuyện thường, nhưng chị hai luôn không yên tâm. Đám trẻ chơi đùa, chị cũng thường xen vào để bênh vực em trai, chỉ sợ em bị đứa trẻ khác bắt nạt.
Em trai nay đã mười bốn tuổi, vì học kém nên còn bị lưu ban một năm, hết học kỳ này mới coi như học xong tiểu học. Nó không ham học, cha mẹ ở nhà giục Vĩnh Sơn chăm chỉ đọc sách, ít nhất cũng phải học hết cấp hai nhưng chị hai đều đứng ra bao che.
Hôm nay chị hai lại lạ đời, bắt đầu chê Vĩnh Sơn không giống những đứa con trai khác nghịch ngợm bạo dạn.
Nhưng Triệu Vĩnh Mai cũng không nói gì nhiều, cô biết chị hai dạo gần đây tâm trạng không vui vì chuyện xem mắt. Vả lại sáng sớm dậy vẫn còn bình thường, giờ lại nổi hỏa khí, có lẽ vừa rồi lại xảy ra chuyện gì đó.
Triệu Vĩnh Mai không đối đầu trực diện, chỉ nói: "Chị hai, Vĩnh Sơn giờ còn nhỏ, nếu nó muốn theo em lên huyện thì cứ để nó đi, vừa hay hôm nay em dắt nó đi nhận đường cho kỹ. Sau này nó theo em lên huyện thêm vài lần, đợi tự nó thuộc đường rồi thì cũng có thể tự mình đến nhà Cô Dượng được."
Triệu Vĩnh Lan nghe vậy liền bảo: "Được, Vĩnh Sơn, em phải nhìn đường cho kỹ đấy. Nếu trước mười lăm tuổi mà em còn chưa thuộc đường, còn không dám một mình lên huyện thì chị sẽ dùng chổi lông gà đánh em."
Nói xong Triệu Vĩnh Lan quay người bỏ đi.
Thấy chị hai đi rồi, Triệu Vĩnh Mai không nhịn được hỏi chị cả Vĩnh Liên: "Chị cả, chị hai bị làm sao thế? Sáng sớm chị ấy vẫn bình thường mà, em sang chỗ bà nội có một lát, về đã thấy chị ấy hung dữ với Vĩnh Sơn như vậy rồi? Vừa nãy Vĩnh Sơn chọc giận chị ấy à? Bình thường chị hai thương em út nhất, thấy em út cái gì cũng tốt, sao hôm nay lại vô lý bới lông tìm vết thế này."
Triệu Vĩnh Mai thực sự không thấy việc em út mười bốn tuổi chưa dám một mình lên huyện là chuyện gì to tát. Dù sao nó cũng chưa từng đi, có được anh chị dắt đi thì một năm cũng chẳng được mấy lần. Nó đến đường lên huyện còn chẳng biết thì sao dám tự mình đi bộ đi?
Chị cả Vĩnh Liên kéo Triệu Vĩnh Mai sang một bên, nói nhỏ: "Chẳng phải mẹ muốn tìm đối tượng xem mắt cho chị hai em đấy thôi, trong thôn cũng có mấy thím giới thiệu cho Vĩnh Lan. Nhưng Vĩnh Lan vừa nghe đã không chịu, lúc nãy cha mẹ lại nhắc đến chuyện này, mẹ mới hỏi chị hai em rốt cuộc yêu cầu thế nào, đừng có lúc hỏi thì bảo thế nào cũng được, đến lúc người ta giới thiệu lại kén cá chọn canh."
Triệu Vĩnh Mai gật đầu: "Mẹ nói thế cũng không sai, có điều lời này chị hai chắc chắn không thích nghe."
"Chứ còn gì nữa. Thực ra mẹ hỏi Vĩnh Lan có suy nghĩ gì, tất nhiên cũng không trông mong nó còn nhỏ tuổi mà đã hiểu hết mấy chuyện này. Nhưng cũng phải hỏi xem nó dễ vừa mắt kiểu thanh niên thế nào rồi mới chọn cho nó. Kết quả là không hỏi không biết, hỏi rồi mới giật mình."
Vĩnh Liên sai em út Vĩnh Sơn đang lén nghe trộm đi đóng gói lương khô, mới tiếp tục nói với Triệu Vĩnh Mai: "Chị hai em mắt cao lắm, vừa đòi đàn ông phải cao ráo, mắt phải to, dáng dấp phải ngay ngắn. Ngoài ngoại hình ra còn bảo phải siêng năng thạo việc, tốt nhất là công nhân. Nhà chồng tốt nhất cũng phải đơn giản, cha mẹ dễ tính, nếu khá giả thì càng tốt. Chị hai em nói xong, mẹ mới bảo một câu: theo yêu cầu này e là khó tìm đối tượng, chị hai em lập tức không vui ngay. Bảo là chị cả tìm được người như thế, sao chị ấy lại không thể? Bảo mẹ thiên vị, lúc chị cả xem mắt mẹ chọn kỹ thế, đến lượt chị ấy thì lại tìm đại một người đàn ông cho xong."
Triệu Vĩnh Mai nghe xong cũng không biết nói sao. Anh rể cả tương lai quả thực phù hợp với các điều kiện chị hai nói, thậm chí không chỉ phù hợp mà còn dư dả nữa.
Anh rể cả tương lai là quân nhân, lại còn là hải quân, đóng quân rất xa đây. Nhưng quê gốc của anh ấy ở ngay đại đội bên cạnh, lúc gia đình anh ấy chọn vợ đã nói rõ rồi, phía nhà gái quan trọng nhất là phải chịu khó, biết cáng đáng công việc.
Chị cả dù sau khi kết hôn vẫn sẽ ở lại quê chăm sóc cha mẹ chồng, nuôi con, hay tương lai theo chồng đi tùy quân thì đều không phải chuyện dễ dàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



