Triệu Vĩnh Lan hừ một tiếng: "Dù không phải Diêu Văn thì nhà mình cũng chẳng hoan nghênh ai khác. Theo chị thấy, đám nam thanh niên trí thức đó chẳng có ai tốt đẹp cả."
Chị hai Triệu Vĩnh Lan là người ít tiếp xúc với các thanh niên trí thức nhất nhà. Tính cách chị ấy khá nhạy cảm, mà đa số các thanh niên trí thức đều ít nhiều có sự tự phụ vì xuất thân thành phố. Sự ưu việt đó, dù cố ý hay vô tình, đều khiến chị hai thấy khó chịu.
Đặc biệt là một số người cho rằng việc đồng áng là của nông dân, để những người có học như họ đi cày cuốc là chà đạp họ. Cái suy nghĩ tiềm thức coi nông dân thấp kém hơn mình đó không khó để nhận ra và đó cũng là lý do nhiều thanh niên trí thức khó hòa nhập.
Triệu Vĩnh Lan cực kỳ ghét cảm giác bị coi thường này. Ngay cả khi Triệu Vĩnh Mai đến điểm thanh niên trí thức học đàn, chị ấy cũng luôn lo em gái bị bắt nạt. Đến giờ, người duy nhất trong giới đó mà chị ấy công nhận chỉ có mấy cô bạn thân của Vĩnh Mai mà thôi.
Triệu Vĩnh Mai cũng không thích những kẻ coi thường nông thôn, nhưng cô không đánh đồng tất cả như chị hai, mà chủ động tiếp xúc để hiểu họ. Ai không cùng chí hướng thì không làm bạn, ai hợp tính thì tự nhiên thành tri kỷ thôi.
Triệu Vĩnh Mai suy nghĩ một chút rồi nói: "Em và các nam thanh niên trí thức trong đại đội quan hệ đều bình thường, không có ai đặc biệt thân, càng chưa đến mức ốm đau mà đối phương phải tìm tận nhà thăm hỏi. Hơn nữa quan hệ của em với họ thì Tào Hoa đều rõ, chị ấy hoàn toàn không cần thiết phải đặc biệt dặn em út một tiếng để nó về hỏi em có đồng ý cho người ta đến hay không. Vậy thì theo đó mà nói, nam thanh niên trí thức này chỉ có thể là một trong hai người mới đến đại đội mình."
Triệu Vĩnh Mai chậm rãi đọc tên họ: "Tần Khung và Tiêu Dật."
Triệu Vĩnh Sơn nghe xong vội gật đầu lia lịa: "Đúng đúng đúng, chị ba, chị Tào Hoa nói chính là anh Tần Khung. Chị Tào Hoa bảo anh Tần Khung biết xem bệnh, muốn đến nhà mình xem bệnh cho chị ba đấy."
Triệu Vĩnh Lan không tin lắm: "Xem bệnh? Cái cậu thanh niên trí thức mới đến này mà biết xem bệnh á? Cậu ta bao nhiêu tuổi rồi? Chắc cũng chỉ mười bảy mười tám thôi chứ gì?"
Chị cả Triệu Vĩnh Liên nghe xong cũng không nhịn được hỏi Triệu Vĩnh Mai: "Vĩnh Mai, mấy cậu trai mới đến đại đội mình mới được một ngày, sao đã thân với em đến mức có thể đến nhà xem bệnh cho em rồi? Mà đây còn là nam thanh niên trí thức nữa."
Bản thân Triệu Vĩnh Mai cũng không biết, nhưng nghĩ lại cảnh tượng gặp họ hôm qua, cô vẫn nói: "Có lẽ người ta chỉ là nhiệt tình thôi. Nếu đối phương đã có lòng tốt, muốn đến thì cứ để người ta đến đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


