Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Không Làm Mẹ Kế Trong Niên Đại Văn Nữa Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Lúc này, nam thanh niên mới đến là Tần Khung đột nhiên hỏi: "Lý Quân, đồng chí Triệu Vĩnh Mai bị ốm à? Vậy tôi có thể đi cùng các đồng chí nữ thanh niên trí thức đến thăm cô ấy không?"

Anh vừa dứt lời, những người đang làm việc trên đồng đều dừng tay lại nhìn về phía này.

Lý Quân có chút ngạc nhiên: "Tần Khung phải không? Cậu quen Triệu Vĩnh Mai à?"

Tần Khung đáp: "Hôm qua lúc tôi đến, được Đại đội trưởng đi đón, dọc đường có gặp đồng chí Triệu Vĩnh Mai. Cô ấy rất tốt, đối xử với chúng tôi rất thân thiện. Nhà tôi có người làm bác sĩ, tôi cũng có học qua một chút, nên muốn xem có giúp gì được cho đồng chí ấy không."

Lý Quân nhìn Tần Khung, trong lòng không tin lắm. Anh cũng mới tốt nghiệp cấp ba, mười bảy tuổi, dù người nhà làm bác sĩ thì xem được bệnh gì cơ chứ?

Nhưng thấy Diêu Văn cứ nhìn chằm chằm vào Tần Khung, anh ấy liền nói ngay: "Không vấn đề gì người anh em. Đi, tôi dẫn cậu đi gặp Tào Hoa, bảo cô ấy lúc đi thăm Vĩnh Mai thì gọi cậu đi cùng."

Tần Khung nghe vậy cười rạng rỡ: "Cảm ơn nhé!"

Lý Quân nhìn nụ cười hở cả hàm răng trắng bóng của anh, thầm nghĩ cậu trai khôi ngô này trông thuận mắt hơn hẳn cái hạng tiểu nhân chua ngoa như Diêu Văn nhiều.

Ở nhà, Triệu Vĩnh Liên nấu xong bát mì trứng, bưng từ bếp vào phòng thấy em gái lại đang đọc sách thì nhịn không được càm ràm: "Vĩnh Mai, ăn cơm đã, đừng có lúc nào cũng dán mắt vào sách, cẩn thận cận thị đấy."

Nói đoạn chị ấy bày cái bàn nhỏ trên giường ra, đặt bát mì lên cùng một đĩa dưa muối nhỏ.

Ngửi thấy mùi mì trứng thơm lừng, Triệu Vĩnh Mai ôm lấy chị cả làm nũng: "Chị cả, chị nấu ăn thơm quá, chị thật tốt với em."

Triệu Vĩnh Liên bảo: "Thôi đi, đừng có nịnh đầm nữa." Miệng thì nói thế nhưng chị ấy vẫn để mặc cho em gái ôm.

Triệu Vĩnh Mai đang ăn cơm thì anh cả Triệu Vĩnh Diên đột nhiên về. Triệu Vĩnh Liên tưởng anh trai khát nước nên vội đưa cốc nước qua.

Triệu Vĩnh Mai cười đáp: "Khỏe nhiều rồi."

Vĩnh Sơn lại nói: "Chị ba, lúc nãy ngoài đồng chị Tào Hoa có tìm em hỏi thăm bệnh tình của chị, chị ấy bảo trưa nay ăn cơm xong mấy chị em sẽ đến nhà thăm chị đấy."

Triệu Vĩnh Mai gật đầu: "Chị biết rồi, lát nữa các chị ấy đến thì chị ăn xong cũng dậy thu dọn một chút, để người ta đến thấy mình lôi thôi thì không hay."

Vĩnh Sơn nói thêm: "Đúng rồi chị ba, chị Tào Hoa còn bảo lát nữa có một anh thanh niên trí thức cũng muốn đi cùng các chị ấy đến thăm chị. Chị ấy nói anh này chủ động đề nghị đi thăm bệnh, chị ấy không biết chị và anh kia thế nào nên chưa từ chối ngay, bảo em về báo với chị một tiếng, nếu chị không đồng ý thì lát nữa chị Hoa sẽ tìm cớ không dẫn anh kia theo."

Triệu Vĩnh Mai chưa kịp nói gì thì chị hai Triệu Vĩnh Lan đã tỉnh giấc, hừ lạnh một tiếng: "Nam thanh niên trí thức? Là cái người tên Diêu Văn đó phải không? Bất kể Vĩnh Mai có đồng ý hay không, riêng chị là không cho phép cái người tên Diêu Văn đó bước chân vào nhà mình đâu."

Chuyện anh chàng Diêu Văn thích Vĩnh Mai nhà họ thì cả đại đội ai cũng biết. Bình thường nam nữ thanh niên rung động cũng chẳng phải tội tình gì. Nhưng cái người tên Diêu Văn này thích em gái mình mà lại còn vừa thích vừa coi thường, chê em gái là người nông thôn, không xứng với hạng người thành phố như anh ta, đúng là khiến người ta phát ghét.

Hơn nữa, ngoài cái hộ khẩu thành thị ra thì anh ta còn cái gì tốt nữa đâu? Không biết anh ta lấy tư cách gì mà kiêu ngạo thế không biết.

Triệu Vĩnh Mai nói: "Chị hai, chị Tào Hoa chắc chắn không nói về Diêu Văn đâu. Chị ấy biết em rất ghét anh ta, nếu là anh ta thì chị ấy đã thay em từ chối rồi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc