Trong lòng Triệu Chính Khang chỉ cảm thấy thương thay cho cô gái này.
Chuyện đã đến nước này, anh vội vàng quấn chiếc áo bông của mình lên người cô gái, trực tiếp bế cô đi về phía thôn.
Lại cảm thấy tuổi tác mình cũng đến lúc phải lấy vợ rồi, còn lấy ai? Lấy người như thế nào? Trong lòng anh căn bản không để tâm đến.
Mẹ con Tiền Quế Hoa liền được thể làm tới, há miệng đòi sính lễ những 500 đồng.
nhà họ Triệu cũng không phải là không lo nổi 500 đồng, nhưng cũng không muốn nuông chiều người khác sinh hư, đồng thời cũng sợ lộ giàu quá mức sẽ rước lấy tai hoạ.
Cuối cùng vẫn quyết định sính lễ 300 đồng.
Lý Đồng Toả đối với việc 300 hay 500 đồng đều không có ý kiến gì, dù sao trước đó đã nói rõ, số tiền này là để cho con riêng Ngô Thắng đi xin việc.
Đối với cô con gái này, Lý Đồng Toả có những cảm xúc lẫn lộn.
Vừa không muốn để cô sống quá tốt, lại cảm thấy nếu cô sống không tốt thì trong lòng lại không thoải mái.
Cho nên ngày thường Tiền Quế Hoa bắt nạt nguyên chủ, Lý Đồng Toả đều là nhắm mắt làm ngơ.
Có lúc dứt khoát trốn ra ngoài, mắt không thấy tâm không phiền.
Trong trí nhớ của nguyên chủ, đêm tân hôn hai người đã động phòng.
Nhưng trời còn chưa sáng, Triệu Chính Khang đã nhận nhiệm vụ khẩn cấp trở về quân đội.
Phải nói là, giống như hạt giống, nếu nó đủ mạnh mẽ, thì gieo một cái là nảy mầm.
Lần thứ hai nhận được tin tức của Triệu Chính Khang là nửa năm sau, nói rằng bị thương phải nằm viện, hy vọng người nhà đến chăm sóc.
Nguyên chủ đang mang thai tới bệnh viện, đợi Triệu Chính Khang khoẻ lại thì ở lại đó theo quân đội.
Nhưng nguyên chủ cũng bởi vì lúc trước bị ngã xuống sông, nhiễm lạnh nặng, ngay sau đó liền mang thai, hàn khí trong bụng mẹ đều chuyển hết lên người đứa trẻ. (Đừng quan tâm có hợp lý hay không, tác giả đặt ra là vậy rồi.)
Oái oăm thay lại là con gái, dẫn đến việc sau này cô con gái này kết hôn mấy năm đều không thể mang thai, vì vậy mà phải chịu không ít trận đòn.
Đây cũng là lần duy nhất trong đời Triệu Chính Khang dùng thân phận để gây áp lực, đích thân đứng ra giải quyết cho con gái ly hôn.
Trình độ y học lúc bấy giờ đã rất phát triển, cộng thêm thân phận của Triệu Chính Khang, muốn tìm một thầy thuốc Đông y giỏi cũng không phải là chuyện khó.
Cũng chính vị lão trung y đó đã phát hiện ra là do khi còn trong bụng mẹ đã bị một lượng lớn hàn khí xâm nhập, còn nói nếu như phát hiện và điều trị trước khi hình thành tử cung thì có lẽ còn có cơ hội chữa khỏi.
Nhưng khi con gái lần đầu tiên có kinh nguyệt, cũng là lúc nguyên chủ hoàn toàn chết tâm với Triệu Chính Khang.
Bản thân cô cũng giống như xác không hồn, đối với ba đứa con cũng chỉ mong sao chúng no bụng ấm thân là được, những chuyện khác đều không quan tâm.
Cho nên căn bản là không phát hiện ra sự bất thường của con gái, cũng bởi vậy mà bỏ lỡ thời hạn điều trị cuối cùng.
Cho dù lúc đó có thể làm thụ tinh trong ống nghiệm, thì đứa trẻ sinh ra cũng có nguy cơ rất cao bị sảy thai sau năm sáu tháng, cho dù cố gắng giữ thai thì nhiều nhất cũng chỉ giữ được đến tháng thứ bảy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)