Nghe thấy tiếng kêu cứu, Triệu Chính Khang lập tức từ bước chân dò dẫm chuyển thành chạy nhanh.
Nhưng vì cách bờ sông khá xa, hình như chỉ nhìn thấy loáng thoáng có thứ gì đó vụt qua.
Nhưng vì nóng lòng cứu người, anh tạm thời không để ý nhiều.
Vừa chạy anh vừa nghe ngóng để xác định vị trí, sau đó bước chân lại tăng thêm vài phần tốc độ.
Đợi đến khi Triệu Chính Khang chạy đến bờ sông, trên mặt nước chỉ còn lại hai bàn tay đang vùng vẫy loạn xạ.
Bởi vì mép sông băng khá dày, Triệu Chính Khang nhanh chóng đặt ba lô xuống, cởi áo bông rồi lao thẳng xuống lòng sông.
Xuống nước, cảm giác dưới chân khiến Triệu Chính Khang nhớ ra con sông đầu thôn này thực ra không sâu lắm, chỉ ngập đến ngực anh.
Không kịp suy nghĩ nhiều, anh vội vàng kéo người từ dưới nước lên, lôi vào bờ.
Thực ra lúc bình thường, cô gái này sẽ không bị chết đuối.
Nhưng vừa bị đánh ở nhà xong, lại bị trói tay trói chân ném ở bờ sông lạnh cóng suốt một thời gian dài.
Lúc bị đẩy xuống sông, chẳng những tinh thần hoảng loạn mà tay chân cũng cứng đờ.
Nếu không phải trong tiềm thức phản ứng cầu sinh mà kêu cứu, có lẽ cơ thể cũng sẽ để lại thương tật suốt đời.
Mẹ con Tiền Quế Hoa đã có tính toán từ trước, lúc Triệu Chính Khang kéo cô gái vào bờ thì bà ta đã tập hợp một đám người, hùng hổ chạy ra bờ sông.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, lại nhìn thấy dấu chân hỗn loạn và vết kéo lê trên bờ, Triệu Chính Khang còn gì mà không hiểu?
Mặc dù biết mình bị người ta tính kế, nhưng tính mạng con người là trên hết, là bộ đội anh không thể nào làm ngơ trước sinh mạng người khác được.
"Ôi trời ơi! Con gái tôi! Phải làm sao đây hả trời?"
Mọi người nhìn màn kịch của Tiền Quế Hoa, chỉ thấy chua chát thay.
Cho dù biết bà ta đang diễn kịch, người ngoài cũng chẳng nói được gì, ai bảo bây giờ người ta là người một nhà chứ.
"Ôi chao! Ông trời ơi! Đứa con gái trong trắng của tôi, sau này phải sống sao đây?"
Tiếng kêu la ngày càng lớn, Triệu Chính Khang có thể mắng té tát lính của mình, nhưng với bà thím vô lại này anh thực sự không có cách nào.
"Bác gái, bác cứ nói yêu cầu gì, có gì chúng ta từ từ giải quyết, trước tiên có nên đưa người về nhà tìm thầy lang xem sao không?"
Tiền Quế Hoa lăn một vòng rồi bò dậy, chỉ vào đám đông đang xem náo nhiệt mà nói: "Mọi người đã nghe rõ rồi đấy nhé. Đây là lời của cậu con trai duy nhất, có tiền đồ làm quan chức trong bộ đội của bí thư nhà ta đấy, mong mọi người làm chứng."
Tiền Quế Hoa vừa dứt lời, mọi người đều ngại ngùng xoa tay, tuy nhiên cũng có vài tiếng "đúng vậy" lác đác vang lên từ trong đám đông.
Triệu Chính Khang hiểu rõ ý đồ của bà thím này, nhưng trước mắt cứu người là quan trọng nhất, chuyện sau này tính sau.
Tiền Quế Hoa đảo mắt, nịnh nọt nói với Triệu Chính Khang: "Cháu ơi, chuyện này khỏi làm phiền đến người ngoài, thím già này làm sao bê nổi, hay là cháu bế con gái thím về nhà giúp nhé, được không?"
Nghe thấy lời của Tiền Quế Hoa, mọi người xôn xao bàn tán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)