Điền Phương gặp ai cũng cười tươi ba phần: "Bồi Quân à, chị không cố ý đâu, sáng nay chị dậy thấy người không khỏe, ở nhà nấu một bát trà ngải cứu uống rồi mới đến, còn nữa, chị Tào Mai của cậu cũng tốt bụng, sợ chị có chuyện gì không ổn nên bà ấy mới đi cùng chị.
Chuyện này là lỗi của chị, nếu cậu muốn trừ công điểm thì trừ của một mình chị thôi."Nếu lời này là Tào Mai nói, Chu Bồi Quân sẽ không tin một nghìn một vạn lần, trong đại đội ai mà không biết vợ chồng Thẩm Lão Tam đều lười biếng, đi làm thì luôn chậm trễ.
Nhưng Điền Phương vi nhân hòa nhã chăm chỉ, danh tiếng trong đại đội vẫn luôn tốt, bà ta nói người không khỏe, Chu Bồi Quân lại tin ngay.
Chỉ là hôm nay sao lại có nhiều người không khỏe thế? Nghĩ đến thời tiết gần đây thay đổi thất thường, Chu Bồi Quân lại có chút thông cảm, nhà Thẩm Lão Thất là vì chăn đệm bị ướt nên bị cảm lạnh, chị Điền thì có lẽ là vì hôm nay đột nhiên nóng lên nên bị trúng nắng.
Đã là không khỏe thì đương nhiên ông ta cũng sẽ không trừ công điểm của họ.
Chu Bồi Quân bất đắc dĩ phất tay: "Nhanh đi làm việc đi." Thương binh không rời tuyến lửa mà, đã uống trà ngải cứu rồi thì đương nhiên cũng nên tiếp tục làm việc.
Chu Bồi Quân nhìn bóng lưng của hai người, trong lòng nghĩ cả nhà họ Thẩm, nhìn đi nhìn lại thì vẫn là chị Điền là người nhân từ, biết thương xót Thẩm Mạt Nhi, đứa trẻ đáng thương không có mẹ này.
Nếu Thẩm Mạt Nhi biết được suy nghĩ của Chu Bồi Quân, chắc chắn sẽ phải mắng ông ta một câu hồ đồ.
Cả nhà họ Thẩm đúng là chẳng có mấy người tốt nhưng thực ra Điền Phương mới là người có tâm địa độc ác nhất.
Chỉ nói đến chuyện cướp lương thực thôi, bề ngoài là do Tào Mai làm nhưng thực ra chủ ý là do Điền Phương đưa ra, nguyên chủ từng tận tai nghe thấy hai người họ bàn bạc chuyện chia chác.
Thẩm Mạt Nhi đương nhiên biết, lúc này hai người chạy đến, không phải là thật sự như lời nói là đến giúp cô, ngược lại, họ biết "Thẩm Mạt Nhi " chỉ biết cắm đầu làm việc, chịu ấm ức cũng không dám lên tiếng nên cố ý đến làm việc cùng cô để nhân cơ hội lười biếng.
Vừa xuống ruộng, Tào Mai đã chê bai: "Con làm việc chậm chạp quá, đi làm đến giờ mới nhổ được có tí cỏ thế này à?" Thẩm Mạt Nhi liếc bà ta một cái, không nói gì.
Tào Mai cũng không thấy lạ, Thẩm Lão Thất ba gậy đánh không ra một tiếng kêu, đứa con gái này của ông ta cũng chẳng khá hơn là bao, hôm nay còn dám ngẩng đầu liếc bà ta, ngày thường đến đầu cũng không dám ngẩng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
