Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi xác nhận dị năng còn, không gian có thật, và thời điểm là một tháng trước thảm họa, Tô Dao không để bản thân rơi vào hốt hoảng hay ảo tưởng. Cô biết rõ từng ngày sau này sẽ giống như trượt dài trên lớp băng mỏng – chỉ cần chậm một bước là rơi xuống vực sâu.
Chiếc khuyên ngọc vẫn nằm yên bên tai trái, lạnh như nước hồ giữa đông. Tô Dao lấy sổ tay ra, bắt đầu liệt kê mọi thứ cần làm.
Thuốc thiết yếu: cảm, kháng sinh, cầm máu, băng gạc.
Dụng cụ sinh tồn: dao, bật lửa, pin mặt trời, túi ngủ, bộ lọc nước.
Hạt giống: rau xanh, đậu, cà chua.
Dụng cụ làm vườn: xẻng nhỏ, thùng đất, phân bón.
Tìm nơi trú ẩn an toàn.
Viết xong, cô rời khỏi phòng trọ, bắt đầu kế hoạch đầu tiên – mua sắm.
Cô đi thẳng đến siêu thị lớn ở khu trung tâm. Thẻ ngân hàng vẫn còn tiền, và giá cả vẫn chưa biến động. Tô Dao đẩy một xe hàng đầy thực phẩm khô, nước, gia vị, thuốc men. Mọi người xung quanh còn vô tư chọn sữa, snack, đồ khuyến mãi. Không ai biết… ba mươi ngày nữa, chỗ này sẽ bị cướp sạch, cháy trụi.
Đẩy xe đến quầy thanh toán, cô chợt nhận ra một đôi mắt quen đang nhìn mình từ xa.
Một nam sinh – cao ráo, áo khoác thể thao, đeo kính, đứng gần quầy mì ăn liền.
Lục Trạch.
Là người mà kiếp trước… từng cứu cô khỏi lũ biến dị trong khu dân cư bỏ hoang. Lần đó anh bị thương nặng, và bị đội mình bỏ lại. Họ chỉ gặp nhau một lần, không biết tên nhau, nhưng cô vẫn nhớ ánh mắt ấy – tỉnh táo, cẩn trọng, và đầy nghi hoặc.
Ở kiếp trước, anh chết không rõ ràng. Cô từng nghe loáng thoáng từ radio: “Một đội trưởng cấp C tử nạn trong nhiệm vụ cứu viện.”
Tô Dao rời mắt trước, không để lộ cảm xúc. Bây giờ chưa phải lúc tiếp cận. Bản thân cô còn chưa đủ sức lo cho mình.
Trở về phòng, cô nhanh chóng sắp xếp vật tư theo nhóm. Thức ăn đóng hộp vào một túi, thuốc và bông băng vào một thùng nhỏ. Cô kiểm tra lại khuyên ngọc – dị năng đã ổn định, tinh thần lực đủ mạnh để mở không gian vài phút mỗi lần. Cô bắt đầu thử đưa vật tư vào.
Đặt lon đồ hộp vào lòng bàn tay, truyền tinh thần lực – lon biến mất.
Cô mỉm cười. Thành công.
Không gian hiện tại chỉ bằng một phòng kho nhỏ, có ánh sáng trắng dịu, tường đá nhẵn. Mỗi lần sử dụng, cô mất một phần nhỏ tinh thần lực. Không đáng kể, nhưng cần luyện tập để duy trì ổn định.
Buổi tối hôm đó, cô ghé một hiệu thuốc tư nhân. Ông chủ còn nhiệt tình tư vấn. Cô lấy đủ loại thuốc thường dùng, chọn kỹ đến cả thuốc đau bụng, thuốc nhỏ mắt, và cả thuốc dị ứng. Trên đường về, cô tạt qua chợ đêm, mua thêm pin sạc tích năng lượng mặt trời, bao tay, dây dù, vải bạt.
Một ngày, ba chuyến. Phòng trọ đã chất đầy túi lớn túi nhỏ. Nhưng trong khuyên ngọc, tất cả được sắp xếp gọn gàng, có thể mở ra bất kỳ lúc nào.
Tô Dao không nói chuyện với ai. Đi – mua – cất – luyện tinh thần lực – ngủ. Lặp đi lặp lại.
Tối ngày thứ ba, khi đang thiền, cô thấy trong tinh thần hải một tia sáng khác thường. Lần đầu tiên, không gian khuyên ngọc hiện ra toàn bộ. Trên tường đá xuất hiện một kệ mới, không phải để đồ ăn, mà là một cuộn giấy da – ghi ký hiệu cổ.
Cô bước tới, đưa tay chạm vào.
Dòng chữ dần hiện lên:
"Chủ nhân mới. Không gian này sẽ mở rộng theo ý chí và năng lượng của ngươi. Khi ngươi đủ mạnh, ngươi sẽ nhớ mọi điều đã quên."
Tô Dao sững sờ. Cô chưa từng biết – không gian này còn có bí ẩn sâu hơn.
Phía sau cuộn giấy, có một khe tường nhỏ, trống rỗng. Nhưng trong khoảnh khắc chạm vào, cô có cảm giác như ai đó đã đứng ở đó trước – một hơi thở xa xưa, mỏng như sương, lặng như gió.
Cô rút tay về. Không gian khép lại.
Trong phòng trọ yên tĩnh, ánh đèn vàng phủ lên góc bàn đầy sổ tay và bản đồ. Tô Dao ghi thêm một dòng:
"Ngày 17 tháng 4. Không gian có trí tuệ. Mình phải nhanh hơn nữa."
Bởi vì cô biết, tận thế đang tới gần, và lần này… không chỉ để sống. Mà còn để tìm ra bí mật phía sau mọi thứ cô từng tưởng là ngẫu nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









