Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Dao tỉnh dậy giữa một buổi chiều tháng Tư nắng nhạt. Mí mắt nặng trĩu, mồ hôi lạnh rịn khắp lưng áo, lòng bàn tay vẫn còn vết xước do bám vào bức tường đá hôm qua… không, là kiếp trước. Cô ngồi bật dậy, hoảng hốt nhìn quanh.
Căn phòng trọ quen thuộc, ánh sáng hắt qua khung cửa sổ trượt cũ kỹ. Tường vôi tróc vài mảng, bàn học kê sát góc, góc tường còn vệt ố nước cũ – chính là căn phòng cô ở năm hai đại học.
Điều hòa hoạt động đều đặn, điện thoại trên bàn còn 76% pin. Cô run rẩy cầm lên, nhìn ngày tháng: 14 tháng 4.
Một tháng trước tận thế.
Tô Dao khựng người, tim đập mạnh như trống trận. Cô nhớ rõ: vào ngày 14 tháng 5 kiếp trước, lần đầu tiên cả thế giới cắt sóng, hệ thống điện toàn cầu tê liệt, rồi sau đó là hàng loạt vụ đột biến gen, động vật lạ tràn vào thành phố, người phát điên, máu chảy thành sông.
Cô đã chết.
Là trọng sinh thật rồi.
...
Sau vài tiếng trấn tĩnh và xác minh, cô ngồi xuống mép giường, mở ngăn kéo gỗ nhỏ nơi cất đồ kỷ niệm. Bên trong, được lót bằng khăn nhung màu be, là chiếc khuyên phỉ thúy mẹ tặng đúng ngày cô tròn mười tám.
Khi đó mẹ nói:
"Cái này là bên nhà ngoại truyền lại. Mẹ không rõ từ đời nào. Chỉ biết truyền cho trưởng nữ. Cũng không phải thứ đắt tiền gì, nhưng là đồ có ý nghĩa."
Hồi đó, Tô Dao thấy hơi cổ, không hợp gu nên không đeo thường xuyên. Nhưng vẫn giữ kỹ. Đôi khuyên có hai chiếc, một chiếc đã bị nứt nhẹ từ trước – mẹ không kể lý do, chỉ nói:
"Năm ấy có chuyện buồn trong nhà, ngọc tự nứt."
Chiếc còn lại, viên ngọc phỉ thúy xanh nhạt vẫn sáng trong như giọt sương đóng băng. Cô lấy ra, đeo vào tai.
Lúc ấy, một luồng lạnh nhẹ thoảng qua thái dương.
Tô Dao nín thở. Dị năng.
Kiếp trước, cô thức tỉnh dị năng hệ Mộc sau một lần nhiễm khí biến dị – nhưng lúc ấy quá yếu, năng lực chẳng có gì ngoài cảm ứng cây cỏ. Bây giờ, vẫn còn. Rõ ràng. Lưu chuyển dọc theo cột sống, dừng ở vùng trán.
Cô tập trung tinh thần, nhắm mắt, thở chậm. Luồng tinh thần lực như sợi chỉ, vô thức dẫn theo hướng chiếc khuyên đang đeo. Bất ngờ, một cảm giác như va chạm không gian xảy ra trong não bộ.
"...!"
Trước mắt cô – trong một góc tối vô hình – xuất hiện hình ảnh một căn phòng nhỏ.
Bốn phía bằng đá ngọc, sáng nhạt. Có kệ gỗ. Một số thứ đặt lộn xộn: gạo, nước, dao, vài gói thuốc cảm, khẩu trang cũ. Có vẻ như... là một không gian lưu trữ vật tư?
Tô Dao mở choàng mắt. Mồ hôi rịn đầy trán. Cô mất vài giây để hoàn hồn.
Chiếc khuyên – chính chiếc khuyên mẹ tặng – ẩn chứa không gian bên trong.
Kiếp trước cô chưa từng biết. Có thể do chưa có dị năng, cũng có thể do... đã bỏ lại nó quá sớm.
Lần này thì khác.
Tô Dao nắm chặt tay, nhìn ra ngoài ô cửa kính. Phố phường vẫn tấp nập, người cười nói, xe cộ qua lại.
Không ai biết, chỉ một tháng nữa thôi, nơi này sẽ là đống đổ nát, máu và tuyệt vọng.
Nhưng cô biết.
Và cô sẽ không để mọi thứ lập lại.
Lần này, người sống sót... sẽ là cô.
Cô rút một quyển sổ nhỏ từ ngăn tủ, bìa mềm in hoa, góc đã sờn nhẹ. Đây là sổ nhật ký cô từng dùng năm hai đại học, đã bỏ dở vì cảm thấy cuộc sống quá nhàm chán. Cô mở ra trang đầu, rút bút ghi vội:
"Ngày 14 tháng 4 – Khởi đầu lần thứ hai.
Một tháng trước tận thế. Mình đã quay lại. Có không gian. Có dị năng. Có thời gian.
Việc cần làm đầu tiên:
Lập danh sách vật tư cần tích trữ.
Mua hạt giống, bình nước, pin mặt trời.
Tìm lại những người từng giúp mình – kiếp trước.
Ghi nhớ: lần này, không vì ai mà bỏ lại chính mình."
Tô Dao ngừng lại, bút hơi run. Một cái tên thoáng lướt qua đầu – người từng cứu cô trong đống đổ nát, rồi biến mất. Người đó chưa kịp nói tên.
Liệu... họ có còn sống không?
Cô ngước nhìn trời. Trời xanh như pha lê, nắng phủ lên những mái nhà đỏ gạch quen thuộc.
Lần này, cô thề – sẽ không để mất bất kỳ ai vì sự chậm trễ của mình nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






