An Cửu nhìn Quách tiểu công tử và Lý tam công tử.
Quách tiểu công tử vội vàng giải thích: "Chỉ là trước kia ta thường cùng Khương Nhị đi ăn thịt dê xiên nướng, hôm nay... hôm nay bỗng nhiên nhớ tới nên thuận miệng hỏi một câu thôi. Kỳ thực ta đối với Khương gia cũng là căm thù đến tận xương tủy, cái loại bại hoại ấy có chết cũng không đáng tiếc."
Quách tiểu công tử nói lời này cũng không sai.
Lúc trước ngay tại buổi cung yến, hắn chính là người đi đầu đứng ra công kích người của Khương gia.
[Ha ha ha,]
[Cái thằng em trai ngốc nghếch này của Thục phi.]
[Vui chết mất thôi.]
Hoàng đế cười thầm đến nội thương trong lòng.
Hắn chợt nghĩ đến Bát hoàng tử.
Hắn khẽ liếc nhìn Lý tam, tiểu tử này nhất định là đã nhìn ra bản chất vấn đề, cho nên mới một mực câm như hến, giả vờ làm rùa rụt cổ, đúng là mang đậm phong phạm gia phong của phủ Định Viễn Hầu.
Thông minh có thừa, nhưng lòng trung thành lại không đủ.
"Gộp chung một bàn ăn, các ngươi không phiền chứ?" Hoàng đế lên tiếng hỏi.
Quách tiểu công tử cạn lời, hắn thì dám có ý kiến gì cơ chứ?
"Không... Không phiền ạ," Quách tiểu công tử gượng cười đáp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
