Đức phi nhìn thoáng qua đồ ăn trong chén, phải là trước kia, loại đồ vật này đến chó trong cung của nàng cũng không thèm đụng vào.
Vậy mà hiện giờ...
Bên ngoài chợt truyền đến tiếng pháo nổ vang trời.
Đức phi lên tiếng hỏi: "Bên ngoài có tiếng gì thế?"
Cung nhân đáp: "Nương nương, hôm nay là tết Nguyên Tiêu ạ."
Tết Nguyên Tiêu rồi sao.
Cổ họng Đức phi nghẹn ứ lại.
Có người ở bên ngoài khẽ gõ cửa, cung nhân liền rón rén bước ra ngoài, quả nhiên thấy có người đang đứng đợi ở cửa.
"Sao ngươi lại tới đây?"
"Đến đưa cho các người chút đồ ăn."
Người này tên là Tiểu Liên Tử, là một tiểu thái giám không mấy nổi bật ở Nội Vụ Phủ. Trước đây hắn từng chịu ân huệ của Đức phi, sau khi Đức phi gặp nạn, tất cả mọi người đều quay lưng bỏ đi, trong cung xưa nay vốn là nơi phủng cao dẫm thấp, chỉ có mỗi hắn là còn nhớ đến lòng tốt của Đức phi, thi thoảng lại lén lút qua đây giúp đỡ một tay.
Tiểu Liên Tử đưa đồ ăn vào qua khe cửa, Đức phi liếc mắt nhìn một cái, gương mặt lộ rõ vẻ ghét bỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)