Đến ca tối thì không còn là phiên trực của An Cửu. Nàng trở về chỗ ở, sau khi vệ sinh cá nhân sạch sẽ, đang định đánh một giấc thật ngon lành thì cửa bỗng nhiên bị đẩy ra.
Người bước vào là Khúc cô cô – chưởng sự cô cô của điện Quang Hoa. Ở đây, các cung nữ đều do nàng quản lý, còn thái giám thì thuộc quyền của đại tổng quản Lý công công.
Khúc cô cô đã ngoài ba mươi, tóc búi gọn gàng không một sợi tóc mai thừa thãi, y phục phẳng phiu không chút nếp nhăn, gương mặt lúc nào cũng cứng nhắc và nghiêm khắc vô cùng.
"Ngươi đi theo ta."
An Cửu thầm kêu khổ trong lòng. Vậy là giấc ngủ ngon coi như tiêu tùng rồi, chẳng biết Khúc cô cô gọi nàng đi làm gì? Làm việc nặng hay việc bẩn cũng được, nhưng cầu trời khấn Phật đừng bắt nàng đi hầu hạ tên bạo quân kia.
Nàng vẫn còn muốn sống thêm mấy ngày nữa.
Giữa lúc nàng đang nơm nớp lo sợ, Khúc cô cô đã dẫn nàng đến căn bếp nhỏ phía sau điện Quang Hoa.
"Nghe nói ngươi biết nấu nướng?" Khúc cô cô hỏi.
Đến cả Khúc cô cô cũng đã nghe danh, An Cửu chỉ còn cách gật đầu thừa nhận.
Khúc cô cô liền ra lệnh: "Đi làm một bát trứng hấp đi."
An Cửu: "..."
Tuy không rõ ý đồ của Khúc cô cô là gì, nhưng nàng cũng không ngốc, chút nhanh nhạy này vẫn phải có. Nàng lập tức bắt tay vào làm. Món trứng hấp nói thì đơn giản, nhưng làm không khéo thì trứng sẽ bị rỗ, đầy bọt khí, trông vừa mất thẩm mỹ vừa khó ăn.
May sao An Cửu lại rất sành sỏi món này. Nàng đập trứng vào bát, thêm chút muối, khuấy đều rồi đổ nước ấm vào, sau đó tiếp tục khuấy nhẹ và hớt sạch bọt khí trước khi cho vào xửng hấp.
Chẳng bao lâu sau, món trứng đã hoàn thành. Bát trứng màu vàng kim, mềm mịn, núng nính như thạch...
Khúc cô cô bảo nàng có thể về, nhưng không quên nhắc nhở thêm một câu: "Chuyện này không được tiết lộ với bất kỳ ai."
An Cửu gật đầu lia lịa: "Nô tỳ đã rõ."
Trở về chỗ ở, nàng mới dám thở phào nhẹ nhõm. Trời đã tối hẳn, những người khác trong phòng cũng đã về, họ đang tụm năm tụm ba thì thầm to nhỏ.
An Cửu không thân thiết với ai nên cũng không tham gia vào cuộc vui. Vừa định đi ngủ, nàng bỗng nghe thấy tiếng khóc nức nở của một cung nữ.
Lúc này nàng mới biết, hôm nay có một cung nữ tên Tiểu Hạ, sau khi giúp Hoàng đế nếm độc thức ăn từ Ngự thiện phòng đưa tới thì đã độc phát thân vong ngay tại chỗ.
Đám cung nữ này, chẳng rõ là đang khóc cho Tiểu Hạ hay đang khóc cho chính số phận của mình nữa.
Đêm đó An Cửu ngủ không ngon giấc. Trong mơ, nàng thấy mình biến thành nguyên chủ, khi vừa tiến lại gần hầu hạ thì bị Hoàng đế vung một kiếm đâm chết tươi.
An Cửu bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, mặt cắt không còn giọt máu, cả người run rẩy. Một cung nữ tên Tiểu Hoa nằm cạnh liếc nhìn nàng một cái, mặt không cảm xúc rồi lại xoay người ngủ tiếp.
Vẫn còn sớm mới đến giờ đổi ca, An Cửu nằm trằn trọc suy tính.
Nàng xuyên tới đây mới có bốn ngày mà đã có đến ba cung nữ bỏ mạng... Chẳng biết bao giờ mới đến lượt mình. Phải tìm cách rời khỏi nơi quỷ quái này thôi. Tốt nhất là tìm được nơi nào thanh nhàn, sống lay lắt cho đến năm 25 tuổi để được xuất cung.
25 tuổi... Vậy là còn mười năm nữa.
An Cửu: "..."
...
Đồ ăn trong cung vốn dĩ thống nhất và đơn điệu. An Cửu vừa ăn vừa lân la bắt chuyện với Tiểu Hoa để hỏi cách rời khỏi điện Quang Hoa.
Tiểu Hoa nhìn nàng bằng ánh mắt quái dị: "Ngươi muốn rời đi?"
An Cửu còn chưa kịp gật đầu, nàng ta đã cười lạnh một tiếng: "Đừng có nằm mơ."
An Cửu ngẩn ra: "Sao cơ?"
Tiểu Hoa nói: "Đã vào điện Quang Hoa làm việc, thì không chết cũng sẽ phát điên..."
"Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?"
Tiểu Hoa nhìn khay thức ăn, có vẻ không còn hứng thú gì nhưng vẫn cố nuốt. Nàng ta mỉa mai: "Có chứ, ngồi lên được vị trí của Khúc cô cô hay Lý công công thì sẽ không phải chết."
An Cửu: "..."
Cái này còn khó hơn cả việc phải chết hay phát điên. Lý công công và Khúc cô cô đã theo hầu Hoàng đế từ khi hắn còn là Thái tử. Hoàng đế rất tín nhiệm họ, mà họ cũng cực kỳ trung thành, không ai có thể thay thế được.
An Cửu thở dài, chán nản lùa một miếng cơm vào miệng. Thế nhưng miếng cơm còn chưa kịp nuốt xuống thì phía điện Quang Hoa lại có chuyện xảy ra...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)