Trời cao nắng gắt như đổ lửa, tiếng ve sầu trong bụi cây cứ kêu râm ran không dứt khiến lòng người càng thêm nóng nảy.
An Cửu đang đứng nép mình dưới một bóng râm nhỏ ngoài điện Quang Hoa, tranh thủ chợp mắt đánh một giấc nồng.
"Tỉnh lại, mau tỉnh lại!"
Nàng giật mình mở mắt, đập vào mắt là gương mặt đang cau có của một cung nữ khác.
"Hay cho ngươi, dám lười biếng ngay trong ca trực, tin hay không ta mách với Lý công công một tiếng là ngươi xong đời?" Nàng ta hầm hè dọa dẫm.
"Thôi đi Thúy Liễu, nàng ấy cũng không phải cố ý." Một nữ nhân ăn vận hoa lệ lên tiếng quở trách.
Thúy Liễu vẫn hậm hực: "Nương nương, người thật là quá thiện tâm rồi. Cái loại nô tỳ giở thói gian dối này, cứ phải để Lý công công xử lý mới biết mặt."
Nhìn hai chủ tớ kẻ xướng người họa, ngoài mặt An Cửu lộ vẻ sợ hãi nhưng trong lòng chẳng mảy may gợn sóng.
Diễn xong vở kịch "người đấm kẻ xoa", Thúy Liễu mới nghênh cao mặt, kiêu ngạo ra lệnh cho An Cửu: "Ngươi vào trong thông truyền một tiếng, nói là Mân Quý nhân đích thân hầm canh mang tới cho Bệ hạ."
An Cửu ngẩn người: "?"
Đầu óc hai người này có vấn đề à? Giữa cái mùa hè nóng đến phát điên này, Hoàng đế lại đang ngủ trưa, mà các người bắt ta vào đánh thức Hoàng đế dậy uống canh nóng?
Các người là cái thá gì? Mà ta thì là cái thá gì chứ?
Đúng là không mang theo não khi ra đường mà... Hoàng đế kia tính tình cực kỳ, cực kỳ tệ hại.
Chuyện này, nàng đã được nếm trải từ ba ngày trước rồi.
An Cửu là người xuyên không tới đây.
Nguyên chủ năm mười ba tuổi vào cung, chịu khổ suốt ba năm trời, cuối cùng cũng tích cóp được chút tiền để lo lót, tìm được một vị trí hầu hạ gần Hoàng đế. Cậy mình có chút nhan sắc, nguyên chủ luôn ôm mộng trèo lên long sàng để đổi đời.
Hôm đó, vốn dĩ đến lượt nàng vào hầu hạ Hoàng đế rửa mặt, nhưng một cung nữ mới tới khác đã bạo tay chi tiền hơn nên giành mất suất.
Nào ngờ chỉ một lát sau, cung nữ kia không biết đã làm sai điều gì khiến Hoàng đế nổi trận lôi đình. Hắn tiện tay vung kiếm đâm xuyên người nàng ta, máu tươi bắn tung tóe khắp phòng.
Hoàng đế thản nhiên lau vết máu trên kiếm, vứt chiếc khăn xuống đất rồi bực bội bỏ đi.
Lý công công đứng cạnh đó cũng chẳng hề kinh ngạc, chỉ lạnh lùng dặn dò đám người: "Còn không mau dọn dẹp đi? Đừng để vết bẩn làm bẩn mắt Bệ hạ."
Xác cung nữ bị khiêng đi, nguyên chủ cùng những người khác vào lau dọn căn phòng đẫm máu đó. Sau khi trở về, nàng vì quá kinh hãi mà lên cơn sốt cao. Không biết là do bệnh hay do sợ mà nàng ta đã lìa đời, để rồi khi tỉnh lại, An Cửu đã thay thế vào thân xác này.
Nhờ tiền bạc lo lót từ trước, Khúc cô cô đặc cách cho nàng nghỉ ngơi ba ngày. Hôm nay quay lại làm việc, nàng chẳng dám ló mặt vào trong, chỉ dám ngoan ngoãn đứng gác cửa điện, vậy mà vẫn đen đủi đụng phải chủ tớ Mân Quý nhân...
Thấy An Cửu cứ đứng thẫn thờ, Mân Quý nhân khẽ chau mày tỏ vẻ không hài lòng.
Thúy Liễu lại bắt đầu gào lên: "Ngươi điếc à? Đã bảo là Mân Quý nhân muốn kiến giá..."
Lời chưa dứt, Lý công công đã chạy từ trong điện ra. Nhìn thấy An Cửu đang quỳ dưới đất rồi lại liếc sang Thúy Liễu, hỏi bằng giọng đầy ẩn ý: "Có chuyện gì thế này?"
Vừa thấy Lý công công, Thúy Liễu lập tức lật mặt, nở một nụ cười nịnh nọt:
"Công công, nương nương nhà chúng ta vất vả hầm canh cho Bệ hạ, nhưng tiểu cung nữ này nhất quyết không chịu vào thông truyền, chẳng biết là đang nuôi ý đồ gì nữa..."
Nói đoạn, nàng ta còn không quên trộm trừng An Cửu một cái.
Lý công công vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng khóe miệng đã trĩu xuống vài phần: "Bệ hạ còn đang ngủ trưa, Quý nhân xin hãy về cho."
Mân Quý nhân dám quát tháo An Cửu nhưng tuyệt đối không dám đắc tội với Lý công công. Nàng ra hiệu cho Thúy Liễu rút ra một túi bạc nhét vào tay hắn, nhưng Lý công công liền đẩy ngược trở lại.
"Quý nhân về cho, Bệ hạ đang nghỉ, nô tài không dám quấy rầy đâu."
Mân Quý nhân thở dài, đang định rời đi thì Tiểu Phúc Tử từ trong điện hớt hải chạy ra: "Công công, Bệ hạ tỉnh rồi!"
Sắc mặt Lý công công biến đổi, không kịp nhìn tới Mân Quý nhân nữa mà vội vã chạy ngược vào điện Quang Hoa.
Bên ngoài trời vẫn nóng hầm hập, tiếng ve kêu nghe mà não lòng, Mân Quý nhân lo lắng đứng chờ.
"Thúy Liễu, có phải chúng ta đã quấy rầy giấc ngủ của Bệ hạ không?"
Thúy Liễu trấn an: "Nương nương đừng lo, Bệ hạ sủng ái người như vậy, nhất định sẽ gặp người mà."
Nghe vậy, Mân Quý nhân mới yên tâm đôi chút, đưa tay chỉnh lại xiêm y rồi im lặng chờ đợi. Một lúc sau, Tiểu Phúc Tử quay ra.
Quả nhiên...
Chưa đầy một nén nhang sau, một tiếng thét thảm thiết vang lên từ bên trong. Mân Quý nhân mặt cắt không còn giọt máu, cả người nhũn ra như bùn, được hai tiểu thái giám dìu ra ngoài.
Còn Thúy Liễu? Nàng ta bị khiêng ra, máu tươi nhỏ tí tách dọc lối đi.
An Cửu cùng hai cung nữ khác lẳng lặng xách xô nước tới. Họ im lặng và tê dại, bắt đầu lau sạch những vệt máu đỏ tươi trên nền gạch lạnh lẽo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


