Sáng sớm, Sở Thiên Lê thức dậy với đôi mắt nhắm nghiền. Cô tiện tay tắt báo thức trên điện thoại, lại nằm nướng trên giường xem bản đồ sao thêm một lúc, cuối cùng mới đủng đỉnh dậy làm vệ sinh cá nhân.
Trên bàn học, vở bài tập và những lá bài tây vứt lộn xộn, bên cạnh còn một xấp bài Tarot chưa bóc tem. Sở Thiên Lê lùa bừa mấy món đồ trên bàn vào cặp sách, lại còn vô trách nhiệm xách cặp lên lắc lắc vài cái, vậy là xong công đoạn dọn dẹp.
"À, suýt nữa thì quên." Cô thò tay vào cặp mò mẫm lấy bộ bài tây, động tác thuần thục kiểm kê lại số bài, dự định thực hiện một quẻ bói quen thuộc như thủ tục công tác.
Đó là thói quen từ hồi bé của cô. Mỗi ngày cô đều xem bói cho cùng một câu hỏi.
Sở Thiên Lê thậm chí không cần phải bày trận bài để giải nghĩa. Cô tùy ý rút vài lá bài, lật úp trên mặt bàn, chưa cần xem hết đã chép miệng một tiếng: "Đúng là xui xẻo."
Đương nhiên là đáp án của câu hỏi này vẫn chẳng hề thay đổi. Cái gọi là thiên thời địa lợi nhân hòa, mọi việc đều cần đúng thời điểm, nhưng cô chẳng biết khi nào mới chờ được cơ hội ấy.
Trên bàn ăn, Sở Thiên Lê và Hạ Thời Sâm ngồi đối diện nhau dùng bữa sáng. Lát nữa họ sẽ phải đi học, đón chào một ngày thứ Hai mới mẻ.
Sở Thiên Lê lén liếc Hạ Thời Sâm một cái. Vừa nhai bánh bao, cô vừa nhắc nhở: "Kiếm tiền nhé."
Hạ Thời Sâm im lặng, nhã nhặn dùng bữa.
Thấy cậu không phản ứng, Sở Thiên Lê lập tức tụng niệm như đọc chú: "Kiếm tiền, kiếm tiền, kiếm tiền, kiếm tiền..."
"Câm miệng, ăn không nói ngủ không thưa." Mặt Hạ Thời Sâm biến sắc trong một giây. Mới sáng sớm mà huyết áp đã tăng vọt, cậu giận dữ: "Hơn nữa, nhiệm vụ chính của học sinh là học tập, đừng có lúc nào cũng chằm chằm vào món lợi trước mắt."
Sở Thiên Lê: "Nhà chúng ta kinh doanh mảng Internet mà, anh nên tập làm quen với chế độ 996 (làm việc từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần) đi là vừa."
Hạ Thời Sâm: "..." Nghe xem có giống tiếng người không?
Hiện tại Hạ Thời Sâm không muốn đoái hoài gì đến Sở Thiên Lê. Hôm qua cậu đã dành cả ngày để tu bổ lại cái thế giới quan rách nát, nói thật là giờ không chịu nổi thêm bất kỳ kích thích nào nữa. Nó giống hệt cảm giác đang đọc một cuốn tiểu thuyết đời thực bỗng dưng xuất hiện ma quỷ tâm linh, nếu không có cảnh báo trước, người đọc nào chẳng cần thời gian để định thần lại.
Cậu dự định trong thời gian tới sẽ không bận tâm đến mấy chuyện của Sở Thiên Lê, cậu cần thời gian để tiêu hóa lượng thông tin chấn động này.
Trong lớp học, Sở Thiên Lê đã tận hưởng được sự bình yên hiếm hoi. Hạ Thời Sâm coi cô như người vô hình, tạm thời không còn quản chuyện cô ngủ gật trong tiết nữa.
Đàm Mộ Tinh khá ngạc nhiên: "Tôi cứ thấy quan hệ của cậu và Hạ Thời Sâm thay đổi rồi."
Sở Thiên Lê: "Tôi đoán bây giờ anh ấy giống hệt mấy tên Muggle trong Harry Potter lần đầu tiên nhìn thấy phép thuật vậy."
Đàm Mộ Tinh cười khổ: "Hạ Thời Sâm cũng bị coi là Muggle sao?"
Đúng lúc đó, Khâu Tình Không hớn hở chạy tới. Cô nàng chào hỏi bạn học ngồi trước mặt Sở Thiên Lê một tiếng, ngang nhiên chiếm luôn chỗ của người ta, ngồi cùng bàn với Sở Thiên Lê và Đàm Mộ Tinh, kích động hô lên: "Tớ đến bái sư đây!"
Sở Thiên Lê ung dung đáp: "À, tôi xem qua tinh bàn của cậu rồi, quả thực rất hợp với việc học những thứ này."
Đàm Mộ Tinh ngơ ngác: "Bái sư?"
Khâu Tình Không mặt mũi đầy vẻ phấn khích: "Đúng vậy! Tớ xem bao nhiêu video trên mạng rồi mà chẳng có ai bói chuẩn bằng, nên quyết định tìm đến cô giáo để theo học đàng hoàng." Cô nàng luôn đam mê với những điều huyền bí, nhưng giới bói toán trên mạng thì vàng thau lẫn lộn. Chứng kiến năng lực đáng kinh ngạc của Sở Thiên Lê, cô nàng lập tức quyết định bái sư học nghệ.
Sở Thiên Lê từ tốn nói: "Tôi đồng ý dạy cậu, nhưng không cần gọi tôi là cô giáo đâu. Tôi chỉ có thể chia sẻ kinh nghiệm cá nhân thôi, việc giải nghĩa các vì sao mang tính chất cá nhân hóa rất cao." Mỗi nhà chiêm tinh đều có một phong cách diễn giải riêng, nói cách khác, ngay cả việc bói toán cũng mang đậm dấu ấn cá nhân.
"Vậy cũng được tính là cô giáo rồi. Giờ mình học gì trước đây?" Đôi mắt Khâu Tình Không sáng rực, cô bỗng thốt lên: "À, tớ có nên nộp học phí trước không? Mấy người dạy học trên mạng đều thu phí mà..."
Sở Thiên Lê: "Tôi không thu học phí của cậu, nhưng cậu phải làm giúp tôi một việc."
Khâu Tình Không: "Việc gì?"
Sở Thiên Lê đặt một mẩu giấy lên bàn rồi đẩy về phía Khâu Tình Không: "Cậu giúp tôi quảng bá nội dung trong này ra ngoài là được." Qua phân tích tinh bàn của Khâu Tình Không, cô phát hiện cô gái này có năng lực truyền bá thông tin cực mạnh và khả năng duy trì trạng thái tích cực trong thời gian dài.
Đàm Mộ Tinh liếc mắt sang xem, phát hiện trên mẩu giấy là một bảng giá dịch vụ. Các mục được phân chia rõ ràng theo xúc xắc chiêm tinh, bài Tarot, bài tây... Phía sau có chú thích thời hạn hiệu lực của từng công cụ. Cuối cùng, có một mục riêng tên là "Chiêm tinh bốc quẻ" - được quảng cáo là có thể giải đáp mọi vấn đề, và có mức giá đắt đỏ nhất.
Đàm Mộ Tinh lập tức thấu hiểu. Sở Thiên Lê không thu học phí của Khâu Tình Không, nhưng lại sắp xếp cho cô nàng đi rải tờ rơi quảng cáo.
Khâu Tình Không cầm lấy tờ giấy, đọc xong thì bừng tỉnh ngộ: "Tớ hiểu rồi, cô giáo muốn mở rộng kinh doanh."
Đàm Mộ Tinh nhìn Sở Thiên Lê, đưa ra nhận xét khách quan: "Cậu giao việc này cho cô ấy quả thực rất phù hợp."
"Đúng vậy, nhìn tinh bàn của cô ấy là biết nhân duyên rất tốt, khả năng truyền bá thông tin cực kỳ nhạy bén, thế nên..." Sở Thiên Lê bỗng khựng lại, ngạc nhiên nhìn cậu bạn cùng bàn, sững sờ hỏi: "Lẽ nào cậu cũng biết chiêm tinh?" Nếu không thì sao lại đưa ra đánh giá như thế?
Đàm Mộ Tinh lắc đầu: "Xin lỗi, tôi không biết đâu."
Sở Thiên Lê ngơ ngác: "Thế sao cậu biết cô ấy hợp?"
Khâu Tình Không giơ tay: "Cô giáo ơi, là vì nhà tớ làm truyền thông, cả lớp ai cũng biết chuyện này."
Đàm Mộ Tinh tốt bụng bổ sung thêm: "Là một trong những công ty truyền thông lớn nhất nước đấy, chuyện này không cần bói toán cũng biết được."
Sở Thiên Lê: "!!?"
Đàm Mộ Tinh thấy vẻ kinh hãi trên mặt bạn cùng bàn, cậu cười bất lực: "Xem ra lần trước cậu nói đúng, việc dùng chiêm tinh đã sắp thành bản năng của cậu rồi, thỉnh thoảng cũng phải dựa vào các phương pháp khác nữa chứ."
Sở Thiên Lê từng nói cô đọc Chủ nghĩa Mác là để rũ bỏ bản năng của mình, nay Đàm Mộ Tinh đã thấu hiểu thói quen tư duy của cô.
"Nội dung này đơn điệu quá, không có tí yếu tố câu view nào như bọn trên mạng. Giờ tiểu thuyết mạng cũng phải đặt cái tên loằng ngoằng mới có người đọc." Khâu Tình Không vừa xoa cằm vừa quân sư: "Để tớ chỉnh sửa lại một chút nhé, chỉ cần giữ lại mấy thông tin cơ bản thôi đúng không?"
Sở Thiên Lê dứt khoát nói: "Tuyệt, quyết định là cậu đó, Pikachu (Khâu)!"
Đàm Mộ Tinh: "Chơi chữ kiểu này là bị trừ tiền đấy."
Ba người chụm đầu vào nhau bàn bạc, Khâu Tình Không phụ trách viết lời quảng cáo (Copywriter), Đàm Mộ Tinh phụ trách mỹ thuật (Designer), còn Sở Thiên Lê là bên A (Khách hàng/Client).
"Với năng lực của cô giáo, giá cả cũng cần phải điều chỉnh..." Khâu Tình Không toan dùng bút máy thêm vài số 0 vào phía sau, nhưng bị Sở Thiên Lê nắm chặt lấy cán bút. Cô nàng ngạc nhiên ngẩng đầu lên.
Sở Thiên Lê ngăn lại: "Đừng đổi giá nữa."
"Tại sao?"
"Vừa hay, đây cũng coi như bài học nhập môn của cậu." Sở Thiên Lê chững lại, nghiêng đầu nói: "Tuy nhiều nhà chiêm tinh dựa vào các vì sao hay bài Tarot để kiếm chác, tận hưởng danh tiếng và địa vị do chúng mang lại, nhưng tôi không thích cảm giác đó cho lắm..."
"Không phải dùng các vì sao kiếm tiền là sai, nhưng những người tìm đến các vì sao, phần lớn đều là những người lâm vào bước đường cùng. Rất nhiều người nếu không vấp ngã đau đớn thì tuyệt đối không tin vào lời của các vì sao. Phải khổ sở tột cùng, họ mới ký thác hy vọng vào chúng."
Sở Thiên Lê đã tiếp đón vô số người lần đầu tìm đến chiêm tinh học. Đa số bọn họ đều chìm trong nỗi tuyệt vọng ngột ngạt. Nếu cuộc sống đang hạnh phúc, mấy ai muốn rình mò vận mệnh. Nhiều người lạc lối trong màn đêm dài đằng đẵng đen tối, mới thắp lên hy vọng nhờ những đốm sáng le lói từ tinh tú.
Mặc dù vậy, họ có thể vẫn hoài nghi nhà chiêm tinh, mà cũng biết đâu chừng, họ đã bị những nhà chiêm tinh ấy lừa gạt.
Sở Thiên Lê nghịch những viên xúc xắc trên bàn, lắng nghe tiếng va chạm lanh canh trong trẻo, khẽ nói: "Kẻ có quyền có thế sẽ mượn sức mạnh các vì sao để củng cố địa vị, còn những người thực sự cần đến các vì sao thì có khi cả đời cũng chẳng có cơ hội tiếp xúc. Từ cổ chí kim thực tế đều phũ phàng như vậy, nhưng điều đó có lẽ đã đi ngược lại tinh thần chiêm tinh rồi."
Những nhà chiêm tinh hàng đầu luôn phục vụ cho tầng lớp thành đạt trong xã hội, nhưng những người này thường không phải là nhóm đối tượng khẩn thiết cần đến sức mạnh của các vì sao nhất.
Đàm Mộ Tinh nhận ra sự nghiêm túc hiếm hoi của cô, thăm dò: "Tinh thần chiêm tinh?"
"Ừm, mọi người xem Harry Potter chưa? Cả đời chúng ta là những Muggle không biết phép thuật, nhưng vẫn xúc động trước những câu chuyện về phép thuật. Tôi nghĩ đó chính là tinh thần chiêm tinh."
Sở Thiên Lê mỉm cười: "Có thể cả đời này cậu chẳng bói chuẩn được quẻ nào, nhưng vẫn bị sự rung động của triết học các vì sao đánh gục, nhận ra rằng sự tồn tại của mình trên cõi đời này là có ý nghĩa, và có những việc chỉ cậu mới có thể làm được."
Bản đồ sao ngày sinh hé lộ bài học cuộc đời của mỗi người, và bài học ấy là độc nhất, không thể thay thế. Dưới bầu trời sao bao la vô tận, con người dù nhỏ bé như hạt bụi, vẫn khao khát mượn ánh sáng của những vì sao để làm một hạt bụi tự do nhảy múa.
"Đương nhiên, đó chỉ là suy nghĩ của riêng tôi, người phản đối tôi cũng rất nhiều." Sở Thiên Lê thở dài một tiếng, cô nhìn sang Khâu Tình Không: "Thế nên tôi không cấm cậu dùng các vì sao để kiếm món tiền lớn, mà cũng nói trước rồi, không gọi là cô giáo cũng được."
Khâu Tình Không ngẩn người: "Tại sao họ lại phản đối cô giáo? Tớ thấy cô nói rất đúng mà."
"Bị phản đối là chuyện bình thường, đến các nhà khoa học còn cãi nhau suốt ngày." Sở Thiên Lê đã quên mất có bao nhiêu người từng chỉ trích mình, dù sao thì cũng nhiều đếm không xuể, như các vì sao trên trời vậy.
Cô chán nản đếm trên đầu ngón tay: "Hơn nữa, các trường phái mệnh lý học nhiều vô kể, chỉ riêng chiêm tinh đã chia thành mấy môn. Cổ chiêm tinh phương Đông thì có Quả Lão Tinh Tông, Thất Chính Tứ Dư, lưu truyền đến người ngoài ngành thì bị gọi chung là xem bói. Chiêm tinh phương Tây thì chia thành Cổ điển và Hiện đại. Phái cổ điển và hiện đại cũng choảng nhau, trong chiêm tinh phương Tây lại còn có phái vô thần cũng có thể lao vào cãi lộn..."
Thi thoảng Sở Thiên Lê cũng cảm thấy mình không phải là "Nhà chiêm tinh" (占星师 - zhảnxīngshī) mà là "Chiến tinh sư" (战星师 - zhànxīngshī), ngày nào cũng chiến đấu với những kẻ nghiên cứu các vì sao khác.
Đàm Mộ Tinh tò mò hỏi: "Vậy cậu thuộc phái nào?"
Sở Thiên Lê thản nhiên đáp: "Tôi học thông kim bác cổ, dung hợp cả phương Đông lẫn phương Tây, thuộc phái 'được coi là trọng điểm để người ta chửi bới'."
Đàm Mộ Tinh: "..."
Đàm Mộ Tinh tưởng tượng cảnh cô xưng mình là tín đồ Chủ nghĩa Mác trước mặt những người làm nghề huyền học, cũng đủ hiểu cô hứng chịu biết bao búa rìu dư luận, không chọc giận đám đông mới là lạ.
Khâu Tình Không: "Vậy là cô giáo không thích dùng chiêm tinh để kiếm tiền à?"
Khâu Tình Không: "Vì quả thực quá bèo, giá này chỉ bằng tiền hai cốc trà sữa thôi."
Sở Thiên Lê chết lặng: "Trà sữa của mấy người thành phố đắt thế cơ à!?"
Đàm Mộ Tinh hùa theo: "Mức giá ban đầu quả thực không đắt đối với các bạn trong lớp. Đương nhiên là do trường chúng ta cũng có đôi chút đặc thù."
Khâu Tình Không đồng ý: "Cô giáo hoàn toàn không hiểu gì về thế giới vật chất cả."
Sở Thiên Lê hoảng hốt lùi lại, khó tin hỏi: "Sao cậu biết tôi phớt lờ thế giới vật chất? Cậu đã xem qua tinh bàn của tôi đâu?"
Đàm Mộ Tinh lầm bầm phàn nàn: "...Vì có rất nhiều chuyện không cần chiêm tinh cũng có thể biết được." Cậu nhận thấy Sở Thiên Lê thiếu kiến thức sống cơ bản. Cô quả thực chỉ giỏi giang ở những thứ dính dáng đến các vì sao. Ngày nào cô cũng vứt đồ đạc bừa bộn khắp bàn, cứ học môn nào không có hứng thú là lăn ra ngủ. Có lẽ cô hoàn toàn không biết bạn bè trong lớp giàu có đến mức nào, cũng chẳng rành các món ăn ngon, đồ hiệu sang trọng hay siêu xe xịn xò. Ví như cây bút máy mà Khâu Tình Không đang dùng có giá trị không hề nhỏ, nhưng trong mắt Sở Thiên Lê chắc nó chỉ là một cây bút máy bình thường.
Sau một hồi bàn bạc, Khâu Tình Không và Đàm Mộ Tinh đã định giá xong cho dịch vụ bói toán của Sở Thiên Lê. Cả hai đạt được thỏa thuận đầy mãn nguyện.
Sở Thiên Lê sợ hãi nhìn mức giá mới. Cô định vị lại môi trường xung quanh mình, cố nén tiếng nức nở: "Hu hu hu, chủ nghĩa tư bản vạn ác, thế nào rồi cũng sẽ đến ngày toàn nhân loại được giải phóng..."
Cô biết học sinh trong trường chắc hẳn là con nhà có điều kiện, nhưng trí tưởng tượng về sự giàu có của cô quá nghèo nàn, vẫn chưa quen với mức vật giá ở thành phố so với dưới quê.
Đàm Mộ Tinh lấy điện thoại ra cho khách hàng xem thành phẩm, hiền hòa dỗ dành: "Phải rồi, phải rồi, chúng ta đều sẽ được giải phóng thôi, giờ cậu xem cách trình bày được chưa?"
Sở Thiên Lê đưa cho họ một mẩu giấy nguệch ngoạc. Nội dung đã được Khâu Tình Không trau chuốt lại, sau đó được Đàm Mộ Tinh thiết kế bố cục và biến thành một hình ảnh kỹ thuật số tinh tế. Sở Thiên Lê nhìn ngắm các họa tiết mặt trăng và các vì sao điểm xuyết quanh dòng chữ, thốt lên kinh ngạc: "Đẹp quá, cậu mới vẽ đấy à? Cậu còn biết thiết kế nữa cơ đấy?"
Đàm Mộ Tinh ngại ngùng nói: "Ừm, thỉnh thoảng tôi có vẽ mẫu thiết kế quần áo, cái này thì cũng tương tự thế thôi."
Sở Thiên Lê: "Giỏi thật đấy, sau này cậu định làm nhà thiết kế thời trang à?"
Đàm Mộ Tinh đột nhiên lúng túng: "À, cái này..."
Khâu Tình Không giơ tay: "Cô giáo ơi, nhà cậu ấy sở hữu đến mấy thương hiệu thời trang lận, tớ nghĩ vị trí thiết kế chắc không đến lượt cậu ấy làm đâu."
Gia đình Khâu Tình Không và nhà họ Hạ giống nhau, đều phất lên nhanh chóng trong những năm gần đây, hoạt động trong các lĩnh vực như truyền thông, Internet, tài chính...
Nhưng gia đình Đàm Mộ Tinh lại làm về công nghiệp thực thể. Họ đã giàu có từ đời cụ kị của cậu, các mối quan hệ và kinh doanh của gia tộc vô cùng đồ sộ, ngành may mặc chỉ là một trong số đó.
Sở Thiên Lê nghe xong, im lặng nhìn chằm chằm cậu bạn cùng bàn. Cô chợt nhận ra mình mới là kẻ ngây thơ nhất.
Đàm Mộ Tinh đỏ mặt ngượng ngùng nhìn lại Sở Thiên Lê. Cậu thấy xấu hổ vì giai cấp của mình, cúi đầu yếu ớt nói: "Xin lỗi." Là cậu đã phản bội lại quần chúng nhân dân. Chỉ có thể xin lỗi tín đồ Chủ nghĩa Mác thôi.
Sở Thiên Lê: "..." Không ngờ cái đồ lông mày rậm mắt to nhà cậu cũng phản bội cách mạng!
Là một nhà chiêm tinh chưa nếm trải nhiều sự đời, Sở Thiên Lê vừa bị hai cú đòn giáng từ Khâu Tình Không và Đàm Mộ Tinh làm cho ngã ngửa. Hiện giờ cô không còn bất kỳ gánh nặng tâm lý nào nữa, hoàn toàn có thể thu phí bạn học mà chẳng thấy hổ thẹn lương tâm.
Cô cảm thấy việc thu hẹp khoảng cách giàu nghèo đang là một nhiệm vụ cấp bách, và cô phải góp phần làm giảm hệ số Gini của đất nước!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


