Hạ Thời Sâm bây giờ đầu óc quay cuồng.
Cậu trong trạng thái tâm như tro tàn mà bấm gửi bao lì xì cho Sở Thiên Lê, rất lâu sau cũng chưa thể bình tĩnh lại.
Người lớn thì không để tâm chuyện này, chỉ nghĩ Sở Thiên Lê chó ngáp phải ruồi, thậm chí còn hùa theo tâng bốc thuật chiêm tinh của cô. Họ chẳng rảnh rỗi mà đi tra cứu mối liên hệ giữa xúc xắc và chứng khoán. Chỉ cần đinh ninh rằng huyền học không tồn tại, thì não bộ tự khắc sẽ tìm ra lời giải thích hợp lý cho mọi sự trùng hợp.
Nhưng Hạ Thời Sâm thì khác, đây không phải lần đầu. Cậu từng trải qua vụ nổ cốc nước, từng nghe kể chuyện cô bói cho bạn cùng lớp, giờ lại tận mắt thấy cô đoán trúng giá lương thực. Cậu ý thức rõ ràng rằng đây không phải là ngẫu nhiên. Quá tam ba bận, chuyện này là sự thật.
Hạ Viễn Dương gửi lì xì xong, tiện miệng trêu đùa: "Quả này lỗ to rồi, đáng nhẽ nên đoán tuần sau mới đúng, tự nhiên mất bao nhiêu tiền."
Sở Thiên Lê tỏ vẻ nghiêm trọng: "Dự đoán tương lai là một cái giá khác đấy ạ, hơn nữa chỉ có thể xem được xu hướng thôi."
Xúc xắc chiêm tinh có độ chính xác khá cao khi phán đoán tình hình hiện tại. Tuy nhiên, tương lai lại như một dòng nước chảy, ẩn chứa vô số yếu tố bất định. Nếu muốn nhìn thấu tương lai một cách chuẩn xác, cần phải áp dụng các phương pháp bói toán phức tạp hơn.
Hạ Viễn Dương ngẩn ra: "À, vậy xu hướng tương lai là gì?"
Sở Thiên Lê chìa tay về phía Hạ Viễn Dương.
Hạ Viễn Dương ngơ ngác nhìn cô.
Sở Thiên Lê dịu dàng nói: "Chú hai ơi, quy định bên cháu là thanh toán trước rồi mới xem quẻ. Kết quả đã chốt, miễn hoàn tiền ạ."
Hạ Viễn Dương dở khóc dở cười mà chuyển khoản: "Được được được, để chú nghe xem có gì khác với suy tính của chú không."
Lần này Hạ Viễn Dương không phát lì xì nữa mà chuyển thẳng một khoản tiền.
Sở Thiên Lê hài lòng nhận tiền, lại ném xúc xắc chiêm tinh ra một lần nữa. Lần này xuất hiện Sao Thiên Vương, cung Kim Ngưu và nhà số 11.
"Chờ một chút ạ, để cháu kiểm tra lại." Xem xong kết quả trên xúc xắc, Sở Thiên Lê rút điện thoại ra xem biểu đồ thiên tượng, cố gắng giảm thiểu tối đa sai sót trong quá trình phân tích.
Hạ Viễn Dương: "Lần này xem lâu hơn ban nãy nhỉ."
Sở Thiên Lê: "Vì tương lai rất phức tạp mà chú."
Sở Thiên Lê suy ngẫm một lúc, cô chắp nối những mảnh thông tin vụn vặt trong đầu lại với nhau, rồi miêu tả: "Tuần tới, một loại tiền điện tử hoặc tiền kỹ thuật số nào đó sẽ là một lựa chọn không tồi. Hoặc có thể là kim loại quý giao dịch điện tử. Tuy nhiên, do năng lượng của sao Thiên Vương quá mạnh, giá cả sẽ dao động dữ dội. Chú có cơ hội đổi đời sau một đêm, nhưng cũng rất dễ trắng tay."
"Bitcoin à? Hay vàng, bạc?" Hạ Viễn Dương dán mắt vào màn hình máy tính. "Bitcoin thì rớt giá cũng lâu rồi, chú vẫn đang cân nhắc xem khi nào nên vào tiền, nghe ý cháu nói là sắp tăng giá sao?"
Hạ Viễn Dương vốn chỉ định đùa giỡn với con nít cho vui, ông sẽ không hoàn toàn nghe theo lời Sở Thiên Lê mà còn phải kết hợp với kinh nghiệm của bản thân để đánh giá. Tất nhiên, hiện tại ông rất phối hợp, cố tình cười hỏi: "Đổi đời sau một đêm và trắng tay thì cách xa nhau quá, cháu không cho một thời điểm cụ thể để vào sàn được à?"
Sở Thiên Lê thở dài: "Chú hai ơi, thiên thời địa lợi nhân hòa. Là con người thì chú cũng phải đóng góp chút sức lực chứ."
Đây là câu hỏi Sở Thiên Lê nghe nhiều nhất, đại loại như "khi nào tôi mới phát tài", "tôi có đỗ kỳ thi này không"... Tất cả đều là những câu hỏi khó đưa ra lời khẳng định tuyệt đối. Bói toán có thể cung cấp xu hướng, nhưng suy cho cùng chỉ mang tính hướng dẫn. Giả sử cô nói người đó sẽ thi đỗ, rồi đối phương kê cao gối ngủ, thì tương lai chắc chắn sẽ thay đổi.
Bản thân Sở Thiên Lê là một nhà chiêm tinh, câu trả lời của cô cũng sẽ ảnh hưởng đến kết quả. Việc cân đối thế nào để vừa đưa ra thông tin then chốt một cách chừng mực, vừa không vướng vào khẩu nghiệp (khẩu nghiệp - tạo nghiệp chướng do lời nói), chính là thử thách dành cho những người nghiên cứu mệnh lý học. Nếu không, rất dễ xảy ra tình trạng "làm ơn mắc oán".
Tuy nhiên, Sở Thiên Lê đã nhận tiền của Hạ Viễn Dương, cô rất có đạo đức nghề nghiệp, kiên nhẫn nghiên cứu kỹ hơn, cuối cùng đưa ra câu trả lời: "Vì biên độ dao động lớn, chú hãy tập trung theo dõi vào nửa cuối tuần nhé."
Cô đã tiết lộ thời điểm có khả năng xuất hiện cơ hội, còn việc nắm bắt được hay không hoàn toàn phụ thuộc vào bản lĩnh của Hạ Viễn Dương. Rất nhiều người khi cơ hội đến nhưng năng lực lại không đủ, rốt cuộc cũng chỉ ôm nuối tiếc và hối hận.
Hạ Viễn Dương gật đầu: "Được, vậy chú sẽ chú ý. Chú cũng theo dõi mảng này khá lâu rồi." Ông vốn đang tính toán nhảy vào thị trường, lời của Sở Thiên Lê xem như củng cố thêm niềm tin cho ông.
Mọi người không tiếp tục chủ đề chứng khoán và bói toán nữa, họ trò chuyện vui vẻ về những việc vụn vặt trong nhà, rồi tạm biệt nhau ở cửa.
Hạ Viễn Dương đứng tiễn nhà Hạ Chính Hợp lên xe, vẫy tay chào Sở Thiên Lê, đùa: "Nếu chú thực sự đổi đời chỉ sau một đêm, sau này chú nhất định sẽ nhờ cháu dùng dữ liệu lớn để phân tích mệnh lý tiếp!"
Mắt Sở Thiên Lê sáng rực lên, cô ngoan ngoãn cúi chào: "Cung hỉ phát tài, cung hỉ phát tài ạ."
Hạ Thời Sâm đứng cạnh xe, mặt không cảm xúc mở cửa cho Sở Thiên Lê bước lên. Nhưng trong lòng cậu vẫn nặng trĩu những suy nghĩ, vẫn chưa thể thoát khỏi dư chấn khi thế giới quan sụp đổ.
Lúc này, cậu có hai lựa chọn:
Xác định Sở Thiên Lê đang giả heo ăn thịt hổ, cô ta thực chất là chuyên gia đầu tư tài chính, thậm chí vượt mặt cả Hạ Viễn Dương.
Xác định Sở Thiên Lê thực sự biết thuật chiêm tinh, huyền học lại có thể chiến thắng khoa học.
Nếu Hạ Thời Sâm chọn khả năng thứ nhất, cậu phải chấp nhận việc bản thân bị Sở Thiên Lê đè bẹp toàn diện, kể cả ở mảng năng lực đầu tư mà cậu luôn tự hào. Nhưng lạ lùng thay, hiện tại cậu lại muốn chọn phương án một hơn.
Điều này quả là khó tin đối với một người có lòng tự tôn cực cao như cậu. Có lẽ, cậu thà thừa nhận bản thân kém cỏi còn hơn phải phủ nhận thuyết duy vật.
Cậu bây giờ chẳng còn tâm trí đâu mà suy xét xem Sở Thiên Lê có tâm cơ hay không. Cậu chỉ mong cái thế giới thực tại này có thể trở nên bình thường một chút.
Trên chuyến xe trở về, Hạ Thời Sâm giữ im lặng suốt chặng đường, hệt như người đang trong trạng thái hồn lìa khỏi xác.
Khả năng cách âm giữa khoang trước và khoang sau của chiếc xe hơi này rất tốt, tài xế gần như không nghe thấy hành khách phía sau nói chuyện.
Sở Thiên Lê tò mò hỏi: "Anh đang chơi chứng khoán theo chú hai à? Vậy tuần sau anh cũng mua vào một ít đi."
Sở Thiên Lê hoàn toàn mù tịt về cách vận hành tài khoản giao dịch. Cô chỉ có thể dựa vào các vì sao để thu thập thông tin, còn việc biến những thông tin đó thành tiền chính là bản lĩnh của giới chuyên môn. Vận tài lộc tuần tới của Hạ Thời Sâm còn mạnh hơn cả Hạ Viễn Dương, có lẽ để cậu thao tác sẽ đáng tin cậy hơn.
Hạ Thời Sâm từ từ quay đầu sang nhìn cô: "Cô đang sỉ nhục tôi đấy à?"
Sở Thiên Lê chưng hửng: "Nếu việc giúp người ta kiếm tiền được gọi là sỉ nhục, thì tôi cũng rất mong có ai đó sỉ nhục mình."
Ánh mắt Hạ Thời Sâm tối sầm, môi mím chặt, giọng run rẩy: "Nếu cô tài giỏi như thế, tại sao không tự mình mua?"
"Khả năng của cô có thể gọi là toàn tri toàn năng rồi nhỉ." Dù trong thâm tâm cậu từ chối chấp nhận, nhưng cậu biết rõ cô thực sự có năng lực tiên tri.
Hạ Chính Hợp và Dư Sân coi đó như trò chơi con nít, nhưng Hạ Thời Sâm thì đã chứng kiến năng lực đó không chỉ một lần.
Con người luôn mang trong mình nỗi sợ hãi tột cùng trước những điều chưa biết. Một khi niềm tin sụp đổ, họ sẽ rơi vào trạng thái lạc lối và hoang mang tột độ.
Sở Thiên Lê nghiêm túc nói: "Toàn tri toàn năng là vị thần thực sự, nhưng rõ ràng tôi không phải là thần đâu nha."
Đáy mắt Hạ Thời Sâm lóe lên những tia sáng: "...Vậy cô là gì?"
Sở Thiên Lê suy ngẫm một lúc, xoa xoa cằm: "Ở ranh giới loài người thì miễn cưỡng coi là 'toàn tri', nhưng không thể đạt tới 'toàn năng', chỉ có thể gọi là Bán Thần? Hoặc Bán Tiên chăng?"
Sở Thiên Lê tự xưng mình là người xuất sắc nhất trong giới nghiên cứu mệnh lý học. Nhưng suy cho cùng, cô vẫn mang xác phàm, luôn có một giới hạn không thể vượt qua.
Hạ Thời Sâm cảm thấy trong lòng dấy lên những đợt sóng cuộn trào, cậu kinh ngạc thốt lên: "Vậy chẳng phải đã đủ rồi sao!"
"Đây chính là sự ngộ nhận của những người ngoài ngành như các anh đấy. Các anh luôn cho rằng bói toán là vô song vạn năng, không thể thoát khỏi sự giới hạn của nhận thức, nếu không cực lực phủ nhận thì cũng sẽ đâm đầu tâng bốc mù quáng..."
Đối mặt với sự kinh ngạc của cậu, Sở Thiên Lê bất lực giải thích: "Tôi nghĩ nếu anh coi chiêm tinh học như một môn khoa học thì có lẽ sẽ dễ hiểu hơn. Chỉ là tôi học môn này rất giỏi thôi, nhưng không có nghĩa là tôi có thể làm được mọi thứ."
Cô cũng chỉ là một con người say mê vẻ đẹp của bầu trời đầy sao bao la mà thôi. Điều đó không có nghĩa cô chính là dải ngân hà vô tận ấy.
Năng lực kỳ diệu của cô bắt nguồn từ vô số những người đi trước trong lĩnh vực chiêm tinh học và từ sự ưu ái của các vì sao. Cô vẫn chưa ngạo mạn đến mức coi trời bằng vung.
"Chắc tôi có nói anh cũng chẳng hiểu đâu, chủ yếu là vì anh không có thiên phú tâm linh." Sở Thiên Lê vò đầu bứt tai đầy buồn bực, "Nhưng mà tôi có thể giải thích lý do tại sao tôi không tự mua. Bởi vì thuộc tính cung nhà số 8 của tôi rất mạnh, tự tôi không giữ được của cải đâu. Cả đời này tôi chỉ kiếm tiền từ tay người khác, nên cuộc sống cũng khá sung túc."
Nói chung, những người có thuộc tính cung số 8 mạnh thường làm việc trong lĩnh vực đầu tư tài chính, việc giúp người khác quản lý tiền bạc cũng rất phù hợp với diễn giải của nhà số 8.
Tuy nhiên, tinh bàn của Sở Thiên Lê khá đặc biệt. Tiền bạc vào và ra liên tục với số lượng lớn, giống như một khi có tiền, nó sẽ trôi tuột đi mất. Cô hoàn toàn không thể tham gia vào kinh doanh.
Điều này không có nghĩa là cô hoàn toàn không có tài vận, mà cô có duyên với nguồn tài chính phụ trợ mang theo "nghiệp lực". Cô sẽ rất giàu có, có thể là tiền thu được từ việc xem bói - bản thân huyền học đã mang theo nghiệp lực; cũng có thể là tiền do người thân hoặc những người xung quanh cho. Thậm chí cô không có cách nào từ chối, ví dụ như quyền thừa kế cũng được xếp vào cung nhà số 8.
Đầu óc Hạ Thời Sâm lúc này đang rối bời, cậu hoàn toàn không biết cung nhà số 8 là cái quái gì, mệt mỏi đỡ trán: "Đủ rồi, tôi không muốn nghe mấy chuyện này."
Sở Thiên Lê thở dài: "Hazzz, tôi biết ngay mà. Anh rất giỏi kiếm tiền nhưng lại hoàn toàn miễn nhiễm với thuật bói toán."
Sở Thiên Lê không muốn giải thích cho Hạ Thời Sâm, nguyên nhân chính là vì cậu nghe không hiểu, nói ra cũng phí lời. Cô có năng khiếu thiên bẩm về mệnh lý học, nhưng Hạ Thời Sâm thì lại chẳng dính dáng chút nào tới huyền học.
Trước khi xuống xe, Sở Thiên Lê thấm thía khuyên nhủ: "Anh trai à, tôi biết anh không hiểu gì về chiêm tinh. Nhưng anh cứ vững tin rằng tôi là tín đồ của Chủ nghĩa Mác, những nhận định của tôi đều có quy luật để truy xuất cả đấy."
Khóe miệng Hạ Thời Sâm giật giật, cậu buột miệng phản bác: "Cái trò đó của cô thì gọi là quy luật gì chứ..."
"Anh có thể gây khó dễ với tôi, nhưng đừng có gây khó dễ với tiền!" Sở Thiên Lê hiếm khi tỏ ra nôn nóng, cắt ngang lời cậu, "Táo bạo lên, hứa với tôi, tuần sau nhất định phải nắm bắt cơ hội kiếm tiền, được không?"
Sở Thiên Lê phát ngôn gây sốc: "Nếu sau này tôi trở nên bần cùng khốn khổ, thì nguyên nhân chắc chắn là do anh kiếm tiền chưa đủ nỗ lực đấy!"
Cô chỉ sợ Hạ Thời Sâm cố chấp cứng đầu. Nếu cậu không kiếm được tiền, làm sao cô lấy được tiền của cậu!?
Hạ Thời Sâm: "..." Cậu cảm thấy cô ta đúng là đồ không thể nói lý. Nhưng nghĩ đến năng lực cổ quái của cô, cậu sáng suốt chọn cách tránh xung đột, im lặng mở cửa xuống xe.
Sở Thiên Lê nhìn bóng lưng thất thần của cậu, cũng chẳng rõ đối phương có lọt tai lời mình nói hay không.
Trong phòng, Hạ Thời Sâm ngồi trước bàn học, với lấy chiếc laptop bên cạnh và bắt đầu tra cứu tài liệu về "cung nhà số 8" (8th House) trong tinh bàn. Hiện tại cậu đã bình tĩnh lại và vẫn còn nhớ thuật ngữ này, quyết định nghiên cứu xem lời cô nói có ý nghĩa gì.
Cung nhà số 8: Sự sống, cái chết, tình dục, nghiệp lực, di sản, sự cạnh tranh, thuế má, huyền học, những mảng tối, tài nguyên và tài sản của người khác, v.v.
Hạ Thời Sâm nhìn trang web, lông mày nhíu chặt. Tách riêng từng từ thì cậu hiểu, nhưng ghép chúng lại với nhau thì cậu cảm thấy đây chẳng phải là ngôn ngữ loài người. Giờ cậu đành tin vào một quan điểm của Sở Thiên Lê, bản thân cậu quả thực miễn nhiễm với thuật bói toán, hoàn toàn không hiểu nổi mấy cái thứ này.
Cửa phòng đột nhiên vang lên những tiếng gõ nhịp nhàng.
Hạ Thời Sâm đứng dậy đi ra cửa, vừa đi vừa hỏi: "Ai đấy?"
Bên ngoài truyền đến giọng nói yếu ớt của Sở Thiên Lê: "Anh trai, là em đây."
Hạ Thời Sâm lập tức sợ đến mức hồn bay phách lạc. Nói thật là bây giờ cậu không muốn gặp cô, nhưng vẫn đành cắn răng mở cửa, cất giọng rầu rĩ: "Có chuyện gì thế?"
Cậu không mở tung cửa, chỉ hé ra một khe nhỏ, đầy cảnh giác nhìn người bên ngoài.
Sở Thiên Lê ngại ngùng nép vào mép cửa, chột dạ hỏi: "Anh ơi, cho em mượn bài tập của anh một chút được không?"
Sở Thiên Lê không ngờ bài tập lại nhiều đến vậy. Vừa nãy xem tin nhắn trong nhóm lớp cô mới phát hoảng, sâu sắc cảm thấy thời gian qua mình mải chơi quá đà. Cô quả thực rất ghét làm bài tập, nhưng không nộp bài thì lại sinh thêm rắc rối, làm bừa một bản là có thể tránh được bao nhiêu phiền phức.
Hóa ra chỉ muốn chép bài tập.
Hạ Thời Sâm thở phào nhẹ nhõm. Đột nhiên cậu thấy Sở Thiên Lê thật kỳ diệu. Cô ta cứ nhảy nhót qua lại giữa trạng thái sâu không lường được và trạng thái ngờ nghệch, ngốc nghếch, khiến người ta hoàn toàn không nắm bắt nổi cái phong cách quái đản này.
Nhìn ánh mắt van nài của cô, Hạ Thời Sâm lạnh nhạt nói: "Không phải cô ở ranh giới loài người thì coi như 'toàn tri' sao, sao lại không biết đáp án bài tập?"
Sở Thiên Lê trố mắt: "À ừm..."
Hạ Thời Sâm lạnh lùng đóng sầm cửa: "Bài tập của ai người nấy tự làm."
Sở Thiên Lê bị ăn cửa đóng then cài: "..."
Cô hậm hực quay về phòng ngủ, tức giận dậm chân: "Đáng ghét, đáng ghét, chỉ là một loài người tầm thường đến các vì sao còn không nhìn hiểu..."
Sao cậu ta phải khắt khe thế chứ?
Cho mượn chép luôn không phải xong sao!
Sở Thiên Lê ngồi phịch xuống ghế, suy đi tính lại một hồi, quyết định cầu cứu các vì sao.
Một lát sau, Đàm Mộ Tinh đang ở nhà nhận được tin nhắn Wechat từ Sở Thiên Lê. Cậu tò mò mở ra xem.
[Tôi thấy chúng ta là bạn bè thì cần phải tìm hiểu nhau thêm một chút. Tôi muốn biết quan điểm của cậu về vài thứ.]
Đàm Mộ Tinh sững sờ. Cậu không ngờ chủ đề lại nghiêm túc đến vậy, ngơ ngác phản hồi: [Quan điểm về cái gì cơ?]
[Cậu chụp cho tôi xem bài tập ở trang 137 nhé.]
Đàm Mộ Tinh nhìn dòng chữ trên màn hình: "..."
Không lâu sau, Sở Thiên Lê nhận được ảnh chụp từ Đàm Mộ Tinh. Cô thầm nghĩ làm việc với các vì sao đúng là dứt khoát, tốt hơn cái "máy in tiền" ở phòng bên cạnh gấp trăm lần!
Đàm Mộ Tinh không chỉ gửi ảnh, cậu còn gửi thêm hai dòng tin nhắn, gần như sao chép y nguyên lời cô, chỉ sửa đổi một chút xíu.
[EQ cao: Tôi thấy chúng ta là bạn bè thì cần phải tìm hiểu nhau thêm một chút. Tôi muốn biết quan điểm của cậu về vài thứ.]
[EQ thấp: Cậu chụp cho tôi xem bài tập ở trang 137 nhé.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)