Nghe thấy sự hiểu lầm của Đàm Mộ Tinh, Sở Thiên Lê lần đầu tiên phản ứng gay gắt. Cô uất ức nói: "Không chỉ là xem bói đâu, chiêm tinh học rất khoa học đấy!"
Đàm Mộ Tinh vốn tính hiền lành, khí thế lập tức xìu xuống, lí nhí: "À thì... khoa học à... dùng các vì sao để dự đoán vận mệnh..."
Đàm Mộ Tinh rất muốn ủng hộ học thuyết của cô vô điều kiện, nhưng cậu rõ ràng cảm thấy xem bói không phù hợp với khoa học, ít nhất là không khớp với nhận thức phổ biến của đại chúng, nhiều nhất cũng chỉ có thể xếp vào hàng huyền học.
Sở Thiên Lê hệt như một đứa trẻ cãi chày cãi cối. Cô muốn lên tiếng bênh vực cho chiêm tinh học, buột miệng: "Khoa học, dĩ nhiên là khoa học rồi! Kepler và Newton đều là nhà chiêm tinh cả đấy, nên Vật lý của tôi mới giỏi thế này!"
Nghe đến tên các nhà khoa học lỗi lạc, Đàm Mộ Tinh yếu ớt phàn nàn: "Nắp quan tài của Newton sắp ép không nổi nữa rồi..."
Cậu có cảm giác mình lỡ tay chạm vào vảy ngược của Sở Thiên Lê, khiến cô nàng bây giờ cuống cuồng hết cả lên.
Sở Thiên Lê: "Đâu có, không tin cậu lên mạng tra thử xem."
Đàm Mộ Tinh đành lặng lẽ lấy điện thoại ra tra cứu. Nhìn thấy dòng chữ "Nhà chiêm tinh học ít ai biết đến - Newton" trên trang web, cậu kinh ngạc thốt lên: "Lại là thật à..."
Kiến thức kỳ quái lại được tiếp thu thêm rồi.
Thấy gương mặt kinh ngạc của cậu, trong đáy mắt Sở Thiên Lê xẹt qua tia đắc ý. Cô nóng lòng muốn thay đổi định kiến của người ngoài về chiêm tinh học.
Đàm Mộ Tinh bị sốc toàn tập bởi những quan điểm phá vỡ thế giới quan trong quá khứ. Cậu lập tức tìm kiếm xem thuật chiêm tinh có tính khoa học hay không. Cậu phát hiện ra hiện tại chủ đề này vẫn đang trong vòng tranh luận. Những người hoài nghi và các nhà chiêm tinh đều giữ vững lập trường của mình, giống hệt sự bất đồng giữa cậu và Sở Thiên Lê. Ngay cả nội bộ các nhà chiêm tinh cũng có mâu thuẫn, tồn tại đủ các hệ phái khác nhau.
Sở Thiên Lê nghĩa chính từ nghiêm thuyết phục: "Trên thế giới này không có sự vật nào là không thể nhận thức, chỉ có sự vật chưa được nhận thức. Bị giới hạn bởi các điều kiện lịch sử, nhận thức của con người trong mỗi thời đại luôn có hạn, nhưng nhận thức đó lại không ngừng được mở rộng và làm sâu sắc hơn. Cho nên tôi nghĩ việc một mực khẳng định chiêm tinh học không khoa học là quá võ đoán..." ①
"..." Nghe một nhà chiêm tinh dùng các vì sao để dự báo tương lai nói thao thao bất tuyệt về Chủ nghĩa Mác, tâm trạng Đàm Mộ Tinh quả thật rất vi diệu. Cô nàng này có một phong cách pha trộn thật lạ lùng.
Bói toán hay xem mệnh sẽ không khiến người ta kinh ngạc. Điểm kinh ngạc là người xem bói lại am hiểu triết học Mác-Lênin, đúng là bắt kịp thời đại.
Đàm Mộ Tinh lướt đọc hồi lâu các loại luận chứng trên mạng, cậu nhượng bộ: "Mặc dù tôi vẫn chưa chắc chắn chiêm tinh học có khoa học hay không, nhưng tôi tin vào thực lực xem bói của cậu, quả thực rất kỳ diệu..."
Đàm Mộ Tinh không có ý định đào sâu vào vấn đề học thuật. Cậu đơn thuần chỉ tin tưởng Sở Thiên Lê. Cho dù điều này khác với nhận thức trước đây của cậu, nhưng từ sâu thẳm nội tâm, cậu có thể chấp nhận năng lực của cô.
Sở Thiên Lê vô cùng hài lòng: "Vậy là đủ rồi, nhận thức của chúng ta khác nhau, được như thế này là tốt lắm rồi."
Đàm Mộ Tinh khẽ thở phào nhẹ nhõm: "Tốt quá, tôi còn sợ cậu tức giận cơ..."
Cậu chỉ sợ đắc tội với Sở Thiên Lê, rốt cuộc phản ứng của cô ban nãy khá lớn, trông có vẻ rất quan tâm đến vấn đề này.
Sở Thiên Lê trầm tĩnh lắc đầu: "Không đâu, ngay cả khi cậu không tin, tôi cũng sẽ không tức giận. Cậu đã được coi là người có độ tiếp nhận cao trong số những người tôi từng gặp rồi."
Mặc dù thực lực chiêm tinh trong quá khứ của cô có thể coi là đỉnh cấp, nhưng số lần bị coi là kẻ lừa đảo cũng không hề ít. Vô số người dán mắt vào từng lời dự đoán của cô, mong ngóng một ngày nào đó cô sẽ tính toán sai lầm, phá vỡ kỷ lục "thần thoại bất bại" từng có.
Trong đám người đó có những nhà chiêm tinh đồng nghiệp, có những người nghiên cứu các trường phái mệnh lý học khác, cũng có cả những người bình thường đơn thuần không tin vào huyền học. Con người luôn mang theo nỗi sợ hãi với những điều chưa biết, không thể chấp nhận sự tồn tại vượt ngoài tầm nhận thức của bản thân.
Giọng điệu của Sở Thiên Lê có vẻ hờ hững, nhưng Đàm Mộ Tinh không hiểu sao lại cảm nhận được sự cô đơn lẩn khuất trong đó. Trái tim cậu chợt nhói lên trước khẩu khí thản nhiên của cô.
Đàm Mộ Tinh vội vàng lảng sang chuyện khác, ôn tồn nói: "Nhưng cậu lại còn đọc cả triết học Mác-Lênin nữa, tôi cứ tưởng cậu chỉ hứng thú với các vì sao thôi chứ."
Sở Thiên Lê: "À, đó là cơ chế tự bảo vệ do tôi tự thiết lập đấy."
Đàm Mộ Tinh sửng sốt: "Nghĩa là sao?"
Sở Thiên Lê khựng lại vài giây. Cô cân nhắc từ ngữ, cố gắng giải thích: "Biểu tượng thần bí và gây tranh cãi nhất trong chiêm tinh học chính là các Giao Điểm Mặt Trăng (Lunar nodes). Trong đó, Nam Giao Điểm (South Node) đại diện cho quá khứ, cũng là những lĩnh vực mà chúng ta thông thạo. Di truyền học gọi là sự kế thừa gen, còn có người gọi là nghiệp lực (karma), nó sẽ khiến chúng ta đưa ra những lựa chọn dựa trên bản năng..." ①
"Nam Giao Điểm là lĩnh vực mà chúng ta luôn bám chấp. Tôi thực sự có thiên phú cực cao trong chiêm tinh học, thậm chí còn cảm thấy quen thuộc và thoải mái. Đó là những gì Nam Giao Điểm nói cho tôi biết. Nhưng nếu lún sâu vào đó thì cũng sẽ chẳng có bất cứ tiến bộ nào, giống như việc Nam Giao Điểm cũng mang ý nghĩa của sự 'rút lui', là sự lảng tránh khi gặp khó khăn vậy."
Làm những việc mình giỏi sẽ rất thoải mái, nhưng điều đó đồng thời cũng có nghĩa là khó có thể đạt được những lợi ích tiến bộ mới.
Sở Thiên Lê đã xem qua vô số tinh bàn, đương nhiên cũng từng nghiên cứu về chính mình, thậm chí đó còn là khởi điểm để cô học chiêm tinh.
Tinh bàn của mỗi người là độc nhất vô nhị, phơi bày những ưu điểm cũng như khuyết điểm của người đó.
Sở Thiên Lê cụp mắt xuống: "Tôi đọc triết học Mác-Lênin là một cơ chế tự bảo vệ, dùng để khắc phục sức ảnh hưởng như một thói quen của Nam Giao Điểm. Con người chỉ khi không đắm chìm vào bản năng nguyên thủy thì mới có thể vươn tới một tương lai phát huy hết tiềm năng. Mà sự trưởng thành, thay đổi, tiến hóa mới là cốt lõi của chiêm tinh học."
Sở Thiên Lê thành cũng nhờ chiêm tinh, bại cũng do chiêm tinh. Thi thoảng cô phải rút mình ra khỏi nó, đây cũng là điều bản đồ sao mách bảo.
Đàm Mộ Tinh có vẻ hiểu ra phần nào: "Nếu cậu không có cơ chế tự bảo vệ thì sẽ ra sao?"
"Vậy thì rất có thể tôi sẽ dựa vào chiêm tinh để vơ vét của cải và địa vị khổng lồ, nhưng rồi cũng đánh mất bản thân giữa những lời tâng bốc của các tín đồ. Sau đó, tôi sẽ lầm tưởng mình là một vị thần thực sự, cuối cùng nhận lấy một kết cục bi thảm vạn kiếp bất phục?" Sở Thiên Lê chớp mắt, thăm dò, "Kiểu như thủ lĩnh của một tà giáo bị tiêu diệt ấy?"
Đàm Mộ Tinh: "..."
Nghe cũng có lý đấy. Cô thực sự rất rành việc "tẩy não", lại còn có khả năng quy tụ bạn bè trong lớp lúc nghỉ trưa, ở một mức độ nào đó quả thực sở hữu năng lực kích động đám đông.
Biểu cảm của Đàm Mộ Tinh trở nên vi diệu. Cậu đồng tình gật đầu: "Xin hãy tiếp tục kiên trì học tập Chủ nghĩa Mác, tuyệt đối đừng gỡ bỏ cơ chế tự bảo vệ của cậu nhé."
Cậu không hề hy vọng cô vì truyền bá mê tín mà bị tóm cổ, dẫn đến một cái kết tồi tệ thảm hại đâu.
Lúc tan học, vì Sở Thiên Lê chưa có điện thoại, Đàm Mộ Tinh đã viết số điện thoại của mình ra giấy cho cô, dặn dò cuối tuần có cơ hội thì kết bạn.
Trước cổng trường, Hạ Thời Sâm ngồi trong ô tô, lạnh nhạt quan sát Sở Thiên Lê và Đàm Mộ Tinh chào tạm biệt. Cậu hoàn toàn không hiểu nổi tình bạn nảy sinh bất thình lình giữa hai người này. Những ngón tay cậu bực dọc gõ từng nhịp lên thành cửa xe.
Gia thế Đàm Mộ Tinh khá sung túc, nhưng bản thân cậu ta năng lực kém cỏi, ngoại hình cũng không có lợi thế. Sở thích lớn nhất lại là may quần áo cho thú nhồi bông. Thật sự chẳng có chút điểm nào ăn nhập với hai chữ "tinh hoa". Tính cách cậu ta cam chịu, thường xuyên bị bọn Vương Tranh trêu chọc. Chẳng lẽ Sở Thiên Lê nghĩ cậu ta dễ bề điều khiển sao?
Theo cách nhìn của Hạ Thời Sâm, mọi hành động của Sở Thiên Lê đều có ẩn ý sâu xa. Có lẽ cô ta muốn dùng vỏ bọc ngu ngốc để đánh lừa cậu, chỉ chờ đến thời khắc then chốt sẽ tung ra đòn chí mạng. Cứ nhìn sự đảo ngược khổng lồ lúc cô ta giải bài buổi chiều thì rõ.
Hạ Thời Sâm có tính đa nghi. Cậu không tin Sở Thiên Lê không ôm địch ý với mình. Lẽ dĩ nhiên, cậu trong thâm tâm đã điên cuồng đi trước một bước "dự đoán sự dự đoán của cô ta", thêu dệt nên hết vở kịch đấu đá hào môn này đến vở kịch khác.
Sở Thiên Lê chui vào trong xe, vẫy tay chào Đàm Mộ Tinh. Chờ khi xe nổ máy, cô phát hiện sắc mặt Hạ Thời Sâm u ám, bèn thắc mắc hỏi: "Vết thương của anh còn đau à?"
Vết xước trên mặt Hạ Thời Sâm vẫn chưa lành. Dù hôm nay đi học đã cất công che đậy đôi chút, cậu vẫn bị bạn bè xung quanh ân cần hỏi han.
Hạ Thời Sâm chẳng buồn giả mù sa mưa với cô, thờ ơ đáp: "Không đau."
Sở Thiên Lê: "Thế sao anh cứ xụ cái mặt ra vậy?"
Hạ Thời Sâm lườm cô một cái. Cậu cảm thấy đối phương chẳng biết nhìn sắc mặt người khác chút nào, trào phúng: "Mỗi lần nhìn thấy cô là tâm trạng tôi không tốt, được chưa?"
Hạ Thời Sâm nói rất tuyệt tình. Bọn họ trước mặt ba mẹ thì diễn cảnh anh em hòa thuận, nhưng lần chạm mặt đầu tiên đã xảy ra vụ nổ cốc nước kinh hoàng rồi.
Sở Thiên Lê tốt tính thương lượng: "Được thì cũng được thôi, nhưng tôi cũng chẳng có cách nào cả. Hay là anh bàn với ba mẹ chuyển ra ngoài sống đi?"
Cô hoàn toàn không để tâm đến sự bài xích của cậu. Cô chỉ nghĩ nam chính ghét nữ phụ, chắc là muốn giữ trinh tiết cho nữ chính đây mà.
Hạ Thời Sâm nhìn khuôn mặt ngây thơ của cô: "!!?" Cô còn muốn quét tôi ra khỏi nhà nữa cơ à?
Hạ Thời Sâm đinh ninh Sở Thiên Lê là kẻ lắm mưu nhiều kế. Ở trên xe thì cô ta bóng gió móc mỉa, về đến nhà lại giả vờ vô tội, bắt đầu diễn trò đáng thương trước mặt ba mẹ.
Trên bàn ăn, cả nhà dùng bữa trong không khí vui vẻ. Hạ Chính Hợp quan sát thái độ của Sở Thiên Lê, cẩn trọng hỏi: "Thiên Lê, con có muốn đổi lại họ không?"
Sở Thiên Lê vừa mới trở về, nhiều thủ tục vẫn chưa hoàn tất, muốn đổi tên cũng rất dễ dàng.
Hai vợ chồng cảm thấy Hạ Thời Sâm không cần đổi tên, nhưng lại sợ Sở Thiên Lê không có cảm giác thuộc về nơi này, nên mới đưa ra ý kiến đó.
Dư Sân âu yếm nhìn Sở Thiên Lê. Chỉ có Hạ Thời Sâm là ngồi trên đống lửa, cậu cảm giác mình cứ như người ngoài.
Sở Thiên Lê khéo léo từ chối: "Chắc không cần đâu ạ. Hạ Thiên Lê hay Dư Thiên Lê nghe đều không xuôi tai, họ gì thì cũng đều là người một nhà cả mà."
Hạ Thời Sâm thầm nghĩ: Thế này chẳng phải đang ám chỉ rằng cậu mang họ Hạ nhưng cũng đâu phải người một nhà? Thật là một chiêu "lùi một bước để tiến hai bước" cao tay!
Dư Sân nhẹ giọng hỏi: "Thật sự không cần sao con?"
Sở Thiên Lê: "Không cần đâu ạ. So với chuyện này, có chuyện khác quan trọng hơn."
Hạ Chính Hợp: "Chuyện gì vậy con?"
Sở Thiên Lê ngoan ngoãn chớp mắt. Cô dùng hai ngón tay làm động tác đếm tiền, làm bộ dạng đáng thương nói: "Ba mẹ, con nghèo nghèo, cần tiền tiền."
Hỏi han ân cần chi bằng chuyển luôn một khoản kết xù. Một chốc quay lại chốn hào môn, có vài thứ cô muốn mua sắm.
"..." Hạ Thời Sâm đối diện với kiểu làm nũng xin tiền bạc của cô, cậu chỉ cảm thấy nắm đấm của mình cứng lại rồi.
Hạ Chính Hợp và Dư Sân chưa từng thấy kiểu xin tiền tiêu vặt ngộ nghĩnh thế này. Nhất thời, cả hai bật cười sảng khoái, cảm thấy vô cùng mới mẻ. Hạ Thời Sâm vốn luôn trưởng thành sớm, điềm đạm nghiêm túc, căn bản không bao giờ làm ra những chuyện chọc cười thế này.
Bầu không khí trên bàn ăn ngay lập tức trở nên náo nhiệt. Dư Sân dở khóc dở cười đứng dậy, dịu dàng nói: "Mẹ đã chuẩn bị xong điện thoại mới cho con, còn liên kết thẻ ngân hàng nữa. Bây giờ mẹ dạy con cách dùng nhé."
"Con cảm ơn mẹ." Sở Thiên Lê cứ như một cái đuôi nhỏ, hai mắt sáng rực lẽo đẽo theo sau Dư Sân, rõ ràng là nóng lòng lắm rồi.
Hạ Chính Hợp cười ha hả nói: "Hôm qua ba đã hứa với con rồi. Xem ra ba phải phát lì xì thôi, không thể để các vì sao nói dối được."
Giọng Sở Thiên Lê tươi vui: "Con cảm ơn ba, cảm ơn các vì sao."
Hạ Thời Sâm suốt quá trình đó không nói lời nào. Cậu vốn không có ý kiến gì về việc cho tiền. Trong nhà chưa bao giờ thiếu thốn sinh hoạt phí của cậu, thậm chí còn đặc biệt chuẩn bị tài khoản và tiền dư dả để cậu nghiên cứu thị trường chứng khoán.
Sở Thiên Lê nhận được điện thoại mới. Nhìn thấy bao lì xì của Hạ Chính Hợp gửi trong nhóm chat gia đình, cô không hề khách sáo mà nhấn nhận. Xong xuôi, cô lại mang ánh mắt đầy mong đợi nhìn Hạ Thời Sâm, bổn cũ soạn lại: "Anh trai, em nghèo nghèo, xin lì xì."
Hạ Thời Sâm: "..."
Cảm giác hụt hẫng của Hạ Thời Sâm bị xua tan trong tíc tắc. Cậu nghe xong mà thấy ngượng đến tê dại cả da đầu. Đột nhiên cậu lại rất muốn bị gạt ra rìa.
Hạ Chính Hợp cười hiền hòa nói: "Con cũng biết chọn người xin xỏ đấy chứ. Thời Sâm giỏi hơn ba nhiều. Nghe chú hai nói dạo này anh con chơi chứng khoán kiếm khá lắm?"
Hạ Thời Sâm khiêm tốn đáp: "Cũng tàm tạm thôi ạ."
Nghe vậy, Sở Thiên Lê càng thêm mong đợi. Cô dùng ánh mắt lấp lánh nhìn cậu, hệt như một con thú nhỏ đang xin ăn.
Sợ bị cô làm cho ngượng chín mặt lần nữa, Hạ Thời Sâm không cảm xúc nhập mật khẩu, trực tiếp gửi một bao lì xì để đuổi cô đi. Số tiền cũng chẳng nhiều nhặn gì, chỉ cảm thấy hơi chướng mắt.
Sở Thiên Lê vui vẻ nói: "Em cảm ơn anh."
Hạ Thời Sâm cạn lời đến mức ngón tay hơi run rẩy. Cậu không muốn gửi lì xì, chỉ muốn đánh cô một trận.
Lấy được điện thoại và bao lì xì, Sở Thiên Lê nhanh như chớp chạy tót lên lầu, dự định về phòng bắt đầu sự nghiệp mua sắm.
Dư Sân cũng đã rời khỏi bàn ăn, trong phòng ăn chỉ còn lại hai cha con. Hạ Chính Hợp quan tâm hỏi: "Hôm nay ở trường thế nào con?"
Hạ Thời Sâm: "Cũng không có gì đặc biệt ạ, chỉ là..."
Hạ Thời Sâm đột nhiên do dự, không biết miêu tả ra sao. Cậu muốn nói thái độ học tập của Sở Thiên Lê không nghiêm túc, nhưng trình độ Vật lý của cô lại xuất sắc hơn cậu. Sự thật này cho đến giờ cậu vẫn khó lòng chấp nhận nổi.
Cuối cùng, Hạ Thời Sâm không thêm mắm dặm muối, công bằng nhận xét: "Em gái học lệch hơi nghiêm trọng, mức chênh lệch giữa các môn rất lớn."
Hạ Chính Hợp cũng không quá ngạc nhiên, điềm tĩnh nói: "Trước kia em học ở trường bình thường, điểm số chắc chắn không thể bằng con được. Bây giờ vừa chuyển trường tới, con đừng yêu cầu khắt khe quá, ít nhất hãy để em làm quen dần đã."
Sắc mặt Hạ Thời Sâm tối sầm. Cô ta chưa làm quen mà đã như vậy rồi. Đợi quen rồi chẳng lẽ muốn đè bẹp cậu ở mọi phương diện sao?
Hạ Chính Hợp: "Ba mẹ quan sát một chút, thấy Thiên Lê có vẻ không hứng thú với ngành thương mại. Chắc gì em đã học cùng ngành với con, biết đâu tương lai em lại có chuyên ngành yêu thích của riêng mình."
Từ nhỏ Hạ Thời Sâm đã đặc biệt hứng thú với kinh doanh quản lý. Hạ Chính Hợp và Dư Sân cũng thuận theo lẽ tự nhiên mà ủng hộ. Họ không có suy nghĩ ép buộc phải bồi dưỡng người thừa kế. Có những gia đình, con cái không có đầu óc kinh doanh, tự khắc có nhân viên chuyên nghiệp hỗ trợ quản lý, không nhất thiết cứ phải là người nhà tự mình gánh vác.
Sở Thiên Lê hiện tại cơm no áo ấm, lựa chọn của cô có thể rộng mở hơn, có lẽ sẽ không đi chung con đường với Hạ Thời Sâm.
Nét mặt Hạ Thời Sâm thoáng giãn ra. Cậu bị những lời của ba thuyết phục, tâm lý cũng dần cân bằng trở lại, đáp lời: "Con biết rồi ạ."
Cả ngày hôm nay Sở Thiên Lê toàn lẩm bẩm những điều kỳ quái, chẳng có tư duy quản lý kinh doanh xuất sắc nào. Ít nhất là ở phương diện này, cô sẽ không thể thay thế được vị trí của cậu.
Trong phòng ngủ, Sở Thiên Lê đã vọc vạch xong chiếc điện thoại mới. Đầu tiên cô kết bạn Wechat với Đàm Mộ Tinh. Nhìn thấy ảnh đại diện của cậu là chú gấu trắng trong bộ anime Shirokuma Cafe (Quán cà phê gấu trắng). Chú gấu trắng có bộ dạng ngốc nghếch đáng yêu, quả thực có nét thần thái rất giống cậu. Nhìn qua là biết dân cuồng anime chính hiệu.
Hai người phiếm vài câu. Đàm Mộ Tinh kéo cô vào nhóm chat của lớp, báo cho cô biết bài tập cuối tuần sẽ được thông báo trong nhóm này.
Sở Thiên Lê chỉ muốn out nhóm ngay lập tức để trốn tránh đống bài tập bắt buộc kia.
Mặc kệ bài tập trong nhóm lớp, cô bắt đầu sung sướng mua sắm online. Cô đặt liên tiếp một tràng từ xúc xắc chiêm tinh, bài Tarot, đến vô số đồ chơi kỳ quái khác. Cô định bụng phải mở rộng kho trang bị để chuẩn bị quay lại nghề cũ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)