Giờ ra chơi, Đàm Mộ Tinh liếc nhìn Sở Thiên Lê đang ngủ say sưa bên cửa sổ, rồi lại thấy Hạ Thời Sâm mặt hầm hầm bước tới, trong lòng chợt hoảng hốt. Trước đây cậu ngồi góc này chẳng ai thèm để ý, nhưng sự xuất hiện của Sở Thiên Lê lại thu hút không ít ánh nhìn.
Hạ Thời Sâm là người đứng đầu lớp. Dù luôn từ chối chức lớp trưởng, điểm số của cậu vẫn luôn thuộc hàng top đầu toàn khối và cực kỳ có uy tín trong lớp. Dù bạn bè trong lớp đều xuất thân giàu có, nhưng vị cựu "người thừa kế" nhà họ Hạ này vẫn mang một đẳng cấp khác. Bỏ qua gia thế hiển hách, bản thân cậu đã là một nhân tài xuất chúng.
Tất nhiên, người thừa kế hiện tại của nhà họ Hạ đang say giấc nồng ngay cạnh Đàm Mộ Tinh. Trong giấc mộng êm đềm, cô chẳng hề hay biết vị cựu thừa kế đang hùng hổ lao đến.
Hạ Thời Sâm lạnh nhạt nói: "Chào cậu, phiền cậu nhường đường một chút."
Đàm Mộ Tinh bất đắc dĩ ngả người ra sau, tiến thoái lưỡng nan nhìn cảnh tượng này.
Hạ Thời Sâm bực dọc gõ gõ tay xuống bàn Sở Thiên Lê. Thấy đối phương vẫn ngủ say như chết, chẳng có phản ứng gì, cậu cuối cùng cũng cau mày vỗ vỗ cô, lạnh lùng quát: "Tỉnh lại đi."
Sở Thiên Lê ngái ngủ ngóc đầu lên nhìn cậu, hoàn toàn không hiểu Hạ Thời Sâm lên cơn điên gì.
Đối mặt với "đối thủ cạnh tranh" ngơ ngơ ngác ngác, Hạ Thời Sâm muốn mắng cô làm mất mặt nhà họ Hạ, nhưng từ nhỏ đến lớn cậu lại chưa từng nói lời cay nghiệt nào. Cuối cùng, cậu chỉ cứng nhắc nặn ra một câu: "Nhà họ Hạ chưa từng có kẻ lười biếng không biết chí tiến thủ như cô!"
Cậu cho rằng câu này đủ nặng rồi.
Ba Hạ Chính Hợp vô cùng xuất sắc, ban ngày bận rộn việc công ty, tối đến vẫn miệt mài đọc sách nghiên cứu. Mẹ Dư Sân cũng có học vấn cao, bình luận nghệ thuật đâu ra đấy, tuyệt đối không phải loại người nông cạn, thiếu hiểu biết.
Hạ Thời Sâm luôn yêu cầu bản thân rất nghiêm khắc. Theo cậu, Sở Thiên Lê cũng nên nỗ lực, nếu không làm sao quản lý được cơ ngơi to lớn kia.
Sở Thiên Lê: "?" Nói thế nghĩa là sao? Trong nhà không có ai lười biếng hả?
Sở Thiên Lê hờ hững nói: "Ồ, vậy bây giờ có rồi đấy. Thế ra tôi cũng đặc biệt phết nhỉ."
Hạ Thời Sâm: "!!?" Cô còn biết liêm sỉ không vậy?
Hạ Thời Sâm trước giờ chưa từng đối phó với trẻ trâu. Cậu hoàn toàn không có kinh nghiệm giáo dục, đành nghiêm khắc cảnh cáo: "Tôi không muốn thấy cô ngủ gật trong tiết sau nữa."
Sở Thiên Lê hứa hẹn: "Sẽ không ngủ nữa."
Sắc mặt Hạ Thời Sâm thoáng dịu lại. Cậu hài lòng quay về chỗ ngồi.
Thấy cuộc chiến kết thúc, Đàm Mộ Tinh thở phào nhẹ nhõm, tốt bụng khuyên nhủ: "Ngủ trong lớp quả thực không tốt..."
Cậu sợ hai vị "người thừa kế" nhà họ Hạ sẽ cắn xé nhau ngay tại trận, nhưng xem ra quan hệ của họ không căng thẳng như lời đồn.
Sở Thiên Lê gật đầu: "Đúng thế, lúc nãy tôi cũng ngủ đủ rồi, giờ phải tìm cái gì đó ăn thôi."
Đàm Mộ Tinh: "?"
Tiết thứ hai, Hạ Thời Sâm phát hiện Sở Thiên Lê lôi đồ ăn vặt ra ăn. Tâm lý cậu bỗng sụp đổ chỉ trong một giây. Cậu chưa từng thấy ai lố bịch đến mức này!
Cả một buổi sáng, Sở Thiên Lê chẳng thèm nghe giảng tử tế lúc nào. Đến giờ nghỉ trưa, cuối cùng cô cũng bị Hạ Thời Sâm xách tai lên giáo huấn.
Hạ Thời Sâm nghiêm giọng: "Ý của tôi là cô nên làm chút việc chính đáng đi!" Chứ không phải cậu nói một câu cô nhúc nhích một chút, không cho ngủ thì chuyển sang ăn vặt.
Sở Thiên Lê cạn lời bĩu môi.
Cũng may công cuộc giáo dục này không kéo dài quá lâu, những người xung quanh đã kịp thời giải vây: "Thời Sâm, đi ăn cơm không?"
Vì trong lớp còn có người khác nên Hạ Thời Sâm không tiếp tục thuyết giáo nữa, quyết định tối về nhà sẽ nói chuyện nghiêm túc sau.
Sở Thiên Lê nhìn theo bóng lưng Hạ Thời Sâm rời đi. Cô chống tay lên cằm, không kìm được mà lầm bầm: "Đúng là bọn 'cụm sao Ma Kết', phiền chết đi được. Trầm lặng, thiếu sức sống lại còn tham vọng sự nghiệp quá cao..."
Hạ Thời Sâm bản thân cầu tiến thì cứ việc tiến, mắc mớ gì cứ bắt cô phải xông pha cùng!
Đàm Mộ Tinh tò mò hỏi: "Cụm sao Ma Kết? Hạ Thời Sâm thuộc cung Ma Kết à?"
Sở Thiên Lê: "Cung Mặt Trời (Sun sign) thì không phải, nhưng có vài hành tinh rơi vào Ma Kết, nên thuộc tính Ma Kết của cậu ta rất mạnh."
Đàm Mộ Tinh: "Vài hành tinh?"
"Chính là nói về tinh bàn." Sở Thiên Lê hỏi theo thói quen: "Cậu đọc năm tháng ngày giờ phút sinh và nơi sinh của cậu xem?"
Đàm Mộ Tinh chớp chớp mắt đầy bối rối. Cậu vốn không giỏi từ chối người khác nên ngoan ngoãn cung cấp thông tin.
Sở Thiên Lê phác họa sơ qua tinh bàn trong đầu. Sắc mặt cô bỗng sững lại. Cô vội tìm tờ giấy để vẽ sơ đồ tính toán. Khi ngẩng đầu lên nhìn cậu, cô thốt lên đầy kinh ngạc: "Cậu cũng là một nhân vật ra gì đấy chứ, y hệt Hạ Thời Sâm!"
Hạ Thời Sâm là nam chính tiểu thuyết. Tinh bàn của cậu ta cực kỳ độc đáo, nhìn qua đã biết không phải kẻ tầm thường.
Nhưng tinh bàn bản mệnh của Đàm Mộ Tinh cũng chẳng hề kém cạnh.
Đàm Mộ Tinh với ngoại hình như chú gấu trắng ngây ngô vội vàng xua tay lia lịa: "Không thể nào! Tôi kém cậu ta xa!"
Hạ Thời Sâm xuất chúng về mọi mặt, còn Đàm Mộ Tinh đến cả quan hệ bạn bè cũng lẹt đẹt. Hai người hoàn toàn không thể đặt lên bàn cân so sánh.
"Những góc chiếu tương tác tốt quá nhiều cũng sẽ khiến con người trở nên yếu đuối. Cậu chỉ là tạm thời chưa khai phá được sức mạnh mà thôi." Sở Thiên Lê chậm rãi nói, "Tiếp theo không phải là lời thuyết giáo đâu, mà chỉ là một lời khuyên nhỏ của tôi với tư cách là một nhà chiêm tinh. Sự tự tin chính là bước đầu tiên để cậu trưởng thành đấy."
Tinh bàn bản mệnh của Đàm Mộ Tinh ít góc chiếu xấu (Hard aspect), nhưng không có nghĩa là mọi việc đều thuận buồm xuôi gió. Điều kiện quá đỗi ưu ái dễ khiến con người ta đắm chìm trong sự an nhàn, trong khi những bước đột phá quan trọng của đời người lại thường đến từ nghịch cảnh. Chính sự đau khổ mới kích phát được nguồn sức mạnh vô tận.
Thái độ trịnh trọng của Sở Thiên Lê quét sạch vẻ thờ ơ ban sáng, khiến Đàm Mộ Tinh vô cùng kinh ngạc.
Đàm Mộ Tinh còn định phản biện thêm, nhưng nghe cô bảo phải tự tin lên, cậu đành lí nhí: "Vậy thì... mượn lời chúc tốt lành của cậu."
Sở Thiên Lê hài lòng: "Thế mới đúng chứ. Đi ăn cơm không?"
Đàm Mộ Tinh: "Hả? Đi với tôi sao? Cậu không làm quen vài người bạn mới à?"
Sở Thiên Lê thong dong đứng dậy: "Các vì sao bảo hai ta biết đâu lại thành bạn được đấy."
Tâm trạng Đàm Mộ Tinh có chút kỳ diệu. Cậu yếu ớt hỏi lại: "Nghĩa là cậu hoàn toàn nghe theo lời các vì sao à?"
Cậu hình như đã thấu hiểu tư duy của Sở Thiên Lê: Cô luôn dựa vào các vì sao để đưa ra lựa chọn, tìm đến cậu cũng là do các vì sao.
Sở Thiên Lê liếc cậu một cái: "Tự tin lên đi. Các vì sao chỉ chỉ đường dẫn lối cho con người, nói cho tôi biết ai hợp làm bạn với mình. Nhưng thực tế chung sống thì phải dựa vào sự gìn giữ của cả hai bên chứ."
"Các vì sao có thể giúp con người, nhưng bản thân con người cũng phải tự nỗ lực, nếu không thì sao có nói gì cũng vô dụng."
Lời cô nói như ném một hòn đá làm gợn sóng trong lòng Đàm Mộ Tinh. Cậu bán tín bán nghi tiêu hóa những điều đó: "Thì ra là vậy."
Sở Thiên Lê thong thả bồi thêm: "Nhưng mà tôi thì hơi lười, nên tình bạn của hai ta, cậu cứ cố gắng nhiều vào nhé, tôi chỉ đóng góp chút đỉnh gọi là thôi."
Đàm Mộ Tinh: "?"
Đàm Mộ Tinh: "Trông cậu cứ như mấy kẻ bịp bợm giả thần giả quỷ ấy."
Sở Thiên Lê: "Tự tin lên, bỏ chữ 'trông như' đi."
Đàm Mộ Tinh: "..."
Trong căn tin bài trí lộng lẫy, Đàm Mộ Tinh dẫn Sở Thiên Lê đi trải nghiệm bữa ăn đầu tiên ở trường. Cậu giới thiệu cho cô các món đặc sản, đi lấy khay dĩa, xếp hàng lấy thức ăn. Suốt quá trình đó, cậu luôn nhỏ nhẹ, tinh tế và vô cùng chu đáo.
Sở Thiên Lê cảm thán: "Cậu mang lại cho tôi cảm giác ấm áp như một người mẹ vậy."
Đàm Mộ Tinh sững sờ. Ánh mắt cậu tối lại. Thấy cô giữ vẻ mặt vô tư lự, cậu lấy hết can đảm nói: "Tôi không thích cách ví von này lắm."
Sở Thiên Lê lộ vẻ ngỡ ngàng: "Tại sao?"
"Bởi vì..." Đàm Mộ Tinh ngập ngừng một lát, cuối cùng vẫn quyết định nói thật. Giọng cậu nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: "Bởi vì bình thường tôi thích làm đồ thủ công. Mấy nam sinh trong lớp hay bảo tôi giống hệt con gái."
Bọn Vương Tranh luôn chế nhạo Đàm Mộ Tinh ẻo lả, ẻo lả... Điều này tự nhiên khiến cậu trở nên nhạy cảm với một số lời bình phẩm.
Sở Thiên Lê ngạc nhiên thốt lên: "Cậu biết làm đồ thủ công à? Cậu hay làm những gì thế?"
Đàm Mộ Tinh: "...Chỉ là đan khăn, may vá quần áo, và một vài thứ linh tinh khác."
Sở Thiên Lê: "Thế thì cậu giỏi quá! Tự mình may vá hết luôn á?"
"Ừ, tự thiết kế rồi tự may..." Thấy cô không hề bài xích, Đàm Mộ Tinh ngạc nhiên hỏi lại: "Cậu không thấy kỳ lạ sao? Chuyện tôi thích làm mấy việc này ấy?"
Sở Thiên Lê: "Không hề. Biết may vá quần áo không phải rất cừ sao? Mà giống con gái thì có gì không tốt chứ?"
"Con người nếu chỉ sở hữu một loại đặc tính nào đó thì sẽ là một phiên bản khiếm khuyết. Giống như có người chỉ dùng cung Mặt Trời để định nghĩa bản thân, mà không biết rằng mỗi người đều mang trong mình sức mạnh của cả mười hai cung hoàng đạo." Sở Thiên Lê phóng khoáng nhún vai, "Cậu là con trai mà lại có những nét giống con gái, điều đó chứng tỏ cậu rất viên mãn. Tôi đang khen cậu đấy!"
Đàm Mộ Tinh chưa từng nghe ai nói như vậy. Trước giờ cậu luôn nghĩ đó là sự giễu cợt ác ý, nay lại được cô gọi là "viên mãn". Cậu trầm ngâm vài giây, khẽ nói: "Cậu thực sự rất biết cách khen người khác. Cậu nói vậy làm tôi ngại quá."
Họ mới quen nhau chưa được bao lâu mà cô đã định thổi cậu lên tận mây xanh rồi.
Sở Thiên Lê tỏ vẻ bất lực: "Đây chính là số mệnh của một nhà chiêm tinh đấy. Nói thật thì lại bị người ta tưởng là nói dối."
Đàm Mộ Tinh mím môi, dịu dàng mỉm cười: "Nhưng cậu nói không sai. Biết đâu chúng ta có thể trở thành bạn thật đấy."
Cô là người đầu tiên nói với cậu những lời như vậy, đến mức khiến cậu cũng bắt đầu tin vào lời các vì sao.
Hai người lấy cơm nước xong, tìm một bàn trống ngồi xuống và bắt đầu vui vẻ thưởng thức bữa ăn, tiện thể kể cho nhau nghe những chuyện vặt vãnh thường ngày ở trường.
Căn tin chật kín học sinh các khối. Ngồi bàn bên cạnh Sở Thiên Lê và Đàm Mộ Tinh là các nữ sinh cùng lớp, họ đang ríu rít trò chuyện. Những âm thanh hóng hớt thuận theo cơn gió bay đến, lọt thỏm vào tai Sở Thiên Lê không sót một chữ.
"Nhưng cung của cậu hợp với cậu ấy lắm, hai bên lại có tình ý với nhau, không tiến tới thì phí quá!" Khâu Tình Không vừa hăng hái xúi giục, vừa bấm điện thoại tìm kiếm, "Tớ thấy mấy blogger cung hoàng đạo đều bảo tuần này cậu có vận đào hoa đấy."
Nguyễn Nhã có chút xấu hổ, ngập ngừng: "Biết đâu người ta lại chẳng có ý đó..."
Khâu Tình Không hào hứng: "Kim Ngưu với Xử Nữ là tuyệt phối!"
Sở Thiên Lê: "Chưa chắc đâu nha, đừng nói trước bước không qua."
Đang yên đang lành thấy Sở Thiên Lê buông một câu chen ngang, Đàm Mộ Tinh lập tức ngẩng phắt đầu lên, không ngờ cô bạn cùng bàn lại có hành động đường đột như vậy.
Đám nữ sinh bàn bên cũng sững sờ. Vốn chưa quen biết học sinh mới, nhất thời họ chẳng biết đáp lời ra sao.
Giọng Khâu Tình Không nhỏ lại, phân bua: "Nhưng trên mạng đều nói Kim Ngưu và Xử Nữ..."
Sở Thiên Lê nửa đùa nửa thật: "Tin mấy cái trên mạng thì tùy tiện quá rồi."
Khâu Tình Không bị chặn họng vô cớ, mặt đỏ bừng nói: "Cậu không tin cung hoàng đạo thì thôi, cần gì phải cố ý bắt bẻ mỉa mai người khác, chúng tớ chỉ là..." Dùng cung hoàng đạo để giải trí thôi.
"Tôi không nói là tôi không tin cung hoàng đạo, ý tôi là đừng có tin ba cái thứ trên mạng, muốn tin thì phải tìm chỗ nào đáng tin ấy." Sở Thiên Lê dứt khoát đứng dậy, móc bộ bài tây trong túi ra, bắt đầu xào bài một cách điêu luyện: "Hoàn cảnh mỗi người mỗi khác, mấy cái luận giải đại trà độ chính xác thấp lắm."
Đám nữ sinh ngẩn người nhìn Sở Thiên Lê xào bài. Vô số lá bài múa lượn qua những ngón tay cô như đàn bướm chập chờn, y hệt cảnh kỹ xảo trong phim điện ảnh.
Đàm Mộ Tinh cũng ngây tại chỗ, không biết cô đang định làm gì.
Nguyễn Nhã dè dặt rút ra ba lá bài, lần lượt xếp lên bàn ăn.
6 Bích, 7 Cơ, 4 Bích.
Sở Thiên Lê liếc qua mặt bài, thao thao bất tuyệt: "Trong lòng cậu ấy, cậu rất có sức hút, là người vừa thông minh lại vừa nỗ lực. Hiện tại cậu ấy rất thích cậu, nhưng nếu vội vàng tiến tới, e rằng hai người sẽ nảy sinh mâu thuẫn do áp lực học tập và thực tế. Rất có thể cậu sẽ mệt mỏi vì phải đối phó với những rắc rối trong tương lai."
Nguyễn Nhã thất vọng: "Ý là không hợp nhau sao?"
Sở Thiên Lê: "Không, đây chỉ là vận hạn ngắn hạn thôi. Tôi cũng chỉ đưa ra lời khuyên, quyền lựa chọn vẫn nằm ở cậu."
Khâu Tình Không tỏ vẻ nghi ngờ: "Nhưng làm sao chứng minh được những gì cậu nói là đúng?"
Khâu Tình Không chỉ từng xem bói bằng bài Tarot chứ chưa thấy ai bói bằng bài tây bao giờ, đương nhiên là bán tín bán nghi.
Sở Thiên Lê liếc cô nàng một cái. Cô thu lại ba lá bài mà Nguyễn Nhã vừa chạm vào, rút đại thêm vài lá khác, phong thái cực kỳ thong dong: "Sau bữa cơm này, cậu cứ ra chỗ nào nóng nhất trường, rất có khả năng sẽ gặp được người đó. Biết đâu cậu ấy sẽ tỏ tình với cậu đấy."
Nguyễn Nhã cuống quýt hỏi dồn: "Chỗ nóng nhất trong trường là chỗ nào?"
Sở Thiên Lê ngạc nhiên: "Làm sao tôi biết được? Hôm nay tôi mới tới đây mà."
Cô xuống căn tin còn phải nhờ Đàm Mộ Tinh dẫn đường, giờ mù tịt về khu vực trong trường.
Cùng lúc đó, Hạ Thời Sâm đang nhận được sự an ủi từ bạn bè. Mọi người xung quanh đều nắm rõ sự đảo lộn thân phận khổng lồ giữa cậu và Sở Thiên Lê, rất thấu hiểu tâm trạng tế nhị và rối bời của cậu lúc này.
"Không sao đâu, tớ thấy cô ta cũng chẳng nói chuyện hợp với ai trong lớp. Tầm này đang là lúc xây dựng quan hệ nhân mạch mà cô ta muốn hòa nhập e cũng khó. Môi trường sống từ nhỏ đã khác biệt mà..."
"Nhưng đó cũng là hệ lụy do tớ chiếm chỗ của em ấy, phải không?" Hạ Thời Sâm hiện tại có thái độ rất phức tạp với Sở Thiên Lê. Đối diện với sự đe dọa, cậu sẽ cảnh giác phản công, nhưng thấy cô ta bất tài vô dụng như một kẻ bỏ đi, cậu lại bắt đầu thấy không đành lòng.
Nói cho cùng, cậu đã ngang nhiên chiếm đoạt tài nguyên đáng lẽ thuộc về cô ta. Nếu cô ta cũng được sinh ra trong nhung lụa, chưa biết chừng cũng sẽ ôm ấp hoài bão lớn lao.
Hiện tại cậu đang bị xé làm đôi. Một nửa là tư duy tư lợi u ám, nửa kia lại là lương tâm tự vấn sâu sắc. Quả thực là một tổ hợp mâu thuẫn khổng lồ.
"Đừng nói thế. Gia cảnh học sinh lớp mình đều rất khá, tớ cũng chưa thấy ai xuất sắc hơn cậu. Nếu trong lòng thực sự bứt rứt thì cứ coi cô ta như linh vật trưng bày thôi. Tớ thấy cô ta chẳng làm nên trò trống gì đâu."
Đó là lời thật lòng của họ. Giá trị của Hạ Thời Sâm không chỉ nằm ở nhà họ Hạ, mà bản thân cậu đã là một kẻ mạnh.
Nghe những lời này, Hạ Thời Sâm thấy khá hơn đôi chút. Đột nhiên cậu không còn bài xích Sở Thiên Lê nhiều như trước nữa.
Nhóm Hạ Thời Sâm hàn huyên xong liền quay lại lớp. Vừa bước qua cửa, họ đã phát hiện ra điều khác thường: Góc phòng vốn vắng vẻ nay lại chật kín nữ sinh, cô bạn học mới kỳ quái bị ngó lơ ban sáng giờ đây lại được săn đón nồng nhiệt.
Chỗ ngồi của Sở Thiên Lê và Đàm Mộ Tinh bị vây kín. Trên mặt Đàm Mộ Tinh lộ rõ vẻ lúng túng bất an, rõ ràng chưa từng thấy cảnh tượng náo nhiệt thế này. Sở Thiên Lê thì điềm tĩnh hơn nhiều, nghiễm nhiên ngồi giữa trung tâm vòng vây.
Chỉ vài phút trước có người còn mạnh miệng phán Sở Thiên Lê không thể hòa nhập, vậy mà giờ cô lại được bầy nữ sinh vây quanh hệt như trăng sao chầu lấy mặt trời!
"Cái quái gì thế? Bọn họ đang làm gì vậy?"
"Nhân vật phong vân mới nổi của lớp chúng ta đấy, giờ muốn bắt chuyện còn phải xếp hàng lấy số cơ."
"..."
Hạ Thời Sâm hoang mang ngó nhìn cảnh tượng đó, hoàn toàn không hiểu cô ta lại đang giở trò quỷ gì.
Sở Thiên Lê chỉ tùy tiện xem bói trong bữa ăn, ai dè lại một trận thành danh!
Nguyễn Nhã quả thực đã tìm ra nơi nóng nhất trường: khu vực gần lò hơi. Tại đây, cô đã tình cờ chạm mặt anh chàng mập mờ kia, và y như dự đoán, đối phương đã ngỏ lời tỏ tình. Sau một hồi suy nghĩ, cô uyển chuyển từ chối, lấy lý do hiện tại muốn đặt việc học lên hàng đầu.
Dù hai người không thành đôi, nhưng nội dung quẻ bói hoàn toàn chính xác, chứng minh Sở Thiên Lê thực sự có bản lĩnh!
Khâu Tình Không luôn ôm niềm đam mê với huyền học. Cô đã xem qua vô số video bói toán trên mạng, nhưng chưa thấy ai đưa ra phán đoán vừa chính xác lại vừa chớp nhoáng như Sở Thiên Lê. Cô nàng thốt lên đầy kinh ngạc: "Tớ mới chỉ thấy xem bói bằng bài Tarot, bài tây cũng bói được sao?"
Sở Thiên Lê: "Đúng vậy. Bài tây vốn dĩ có sự liên kết mật thiết với các lá ẩn phụ (Minor Arcana) trong bài Tarot."
Khâu Tình Không tò mò thăm dò: "Vậy cậu chọn bài tây mà không dùng Tarot, lẽ nào vì bài tây xem chính xác hơn?"
Thấy bộ bài tây của Sở Thiên Lê bị sờn rách nghiêm trọng, Khâu Tình Không đoán chắc bên trong hẳn ẩn chứa cơ quan bí mật. Biết đâu đó là một pháp bảo tâm linh khác hẳn bài tây thông thường nên mới được gìn giữ cẩn thận đến tận bây giờ.
Sở Thiên Lê: "Không phải, không liên quan gì đến độ chính xác cả."
Khâu Tình Không: "Vậy cậu chọn bài tây vì..." Vì bộ bài này có ma lực?
Sở Thiên Lê: "Bài tây rẻ, năm tệ một bộ, kinh tế thị trường, già trẻ không lừa."
Khâu Tình Không: "?"
Khâu Tình Không: Hóa ra bói toán thần bí cũng phải cân nhắc tính kinh tế, thực dụng cơ đấy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)