Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khó Theo Đuổi Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Gương mặt Doãn Hạ lặng lẽ đỏ lên.

Nói xong, cô ta đi thẳng ra khỏi tiệm bánh, chỉ là trước khi đi vẫn cầm theo túi bánh quy kia.

Hoàng Nguyệt rối rít cảm ơn Lương Âm, cầm bánh quy lên định đuổi theo. Cô ấy còn quay đầu lại khen một câu: "Chị ơi, bánh chị làm ngon lắm, chúng em sẽ quay lại ạ."

"Được."

Sau khi Lương Âm tiễn họ rời đi, Minh Nhan mới từ trong bếp đi ra, vẫn còn chút bực bội: "Cái gì chứ, rõ ràng là bọn họ kiếm chuyện gây sự trước, thế mà cậu còn tặng bánh quy cho họ! Lỗ vốn chết mất!"

"Âm Âm, cứ đà này chúng ta sẽ phá sản đấy!"

Lương Âm vỗ vai cô bạn, bảo cô ấy đừng vội.

"Nhan Nhan, chẳng phải cậu lo lắng không có khách sao? Hai cô bé này nhìn là biết học sinh trường gần đây, hơn nữa gia cảnh cũng khá giả, tầng lớp của họ mới chính là khách hàng mục tiêu của chúng ta. Dỗ dành họ cho tốt, để lại ấn tượng tốt thì họ mới tự nguyện giúp chúng ta quảng cáo. Sau này sẽ có nhiều khách đến hơn."

"Oa... Không ngờ trong thời gian ngắn như vậy mà cậu đã nghĩ được nhiều thế, tớ còn tưởng cậu ngây thơ làm kẻ ngốc biếu không cho người ta chứ."

Minh Nhan lại nghĩ đến một vấn đề: "Nhưng sao cậu biết gia cảnh họ khá giả? Tớ thấy họ cũng đâu có mặc đồ hiệu gì đâu."

Lương Âm nhìn bóng dáng đã đi xa ngoài cửa, lúc này mới nói: "Thật ra tớ từng gặp cô bé tên Hạ Hạ kia rồi."

Minh Nhan: "Hả?"

Lương Âm: "Hai năm trước cô bé cùng bố mẹ đến Florence, từng ghé qua nhà hàng của bọn tớ."

Lúc đó là do quản lý của họ đích thân tiếp đón, có thể thấy gia thế không tầm thường.

Minh Nhan chợt hiểu ra.

Hóa ra là vậy.

"Âm Âm, may mà có cậu, cậu đúng là ngôi sao may mắn của tớ, vừa về đã giúp tớ giải quyết vấn đề nan giải, yêu chết đi được."

Minh Nhan dính người ôm lấy Lương Âm làm nũng.

Nếu có thể, cô ấy thật sự muốn ở bên cạnh Âm Âm mãi mãi.

Giá mà cô ấy không phải là gái thẳng thì tốt biết mấy!

Âm Âm tốt đẹp và giỏi giang như thế này, có người lại không biết trân trọng, đó là tổn thất của anh ta.

Sau khi dọn dẹp xong bát đĩa, Minh Nhan đi ra liếc nhìn Ý Ý đã mệt đến mức nằm ngủ trên ghế bên cạnh, cô ấy hạ thấp giọng hỏi: "Cậu về đây rồi, lỡ như chạm mặt người kia thì sao... Dù sao anh ta cũng là bố của Ý Ý."

Lương Âm lắc đầu: "Nghi Kinh rộng lớn như vậy, chúng ta lại không cùng một giới, không có cơ hội gặp lại đâu."

"Thật sự không gặp anh ta nữa sao? Rõ ràng lúc trước cậu thích anh ta như vậy."

"Nhan Nhan, tớ và anh ấy đã chia tay rất lâu rồi, tình cảm dù sâu đậm đến mấy cũng nhạt phai thôi."

Hơn nữa, chắc chắn là anh ấy cũng chẳng muốn gặp lại cô đâu...

Năm đó rời khỏi Nghi Kinh, cô đã xóa hết mọi phương thức liên lạc của Hoắc Cảnh Văn, đổi cả sim điện thoại, cắt đứt hoàn toàn, cắt đứt sạch sẽ.

Cô đơn phương chấm dứt mối quan hệ của họ, cuộc chia tay ấy chẳng vui vẻ gì cho cam.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc