Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Anh là vầng trăng sáng trên cao, là quý tử hiển hách, kiêu ngạo lại coi trời bằng vung. Bị một đứa con gái mồ côi thấp kém như cô nói lời chia tay, dù có tức giận oán hận một thời gian, nhưng chung quy cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, có lẽ anh đã sớm quên cô rồi.
Bây giờ cô và anh đều đã có cuộc sống riêng, vì Ý Ý, cô càng không hy vọng có bất kỳ sự dây dưa nào với anh nữa.
Tốt nhất là bọn họ vĩnh viễn đừng bao giờ gặp lại.
Minh Nhan gật đầu: "Cũng phải, loại công tử bột như Hoắc Cảnh Văn mắt lúc nào cũng cao hơn đầu, kiêu ngạo muốn chết, hơn nữa tớ nghe nói..."
Nhà họ Hoắc là hào môn đỉnh cấp ở Nghi Kinh, nhất cử nhất động đều được quan tâm sát sao, mấy năm nay Minh Nhan nghe được không ít chuyện về nhà họ Hoắc.
Ví dụ như hai chi của nhà họ Hoắc tranh quyền, cháu đích tôn Hoắc Cảnh Văn thủ đoạn tàn độc, ngay cả em họ ruột cũng không buông tha, trực tiếp chặt đứt đường lui rồi đuổi người ta ra nước ngoài.
Nổi tiếng nhất vẫn là vụ án tội phạm kinh tế của một quản lý cấp cao bị phanh phui vào một năm trước, người quản lý đó cuối cùng nhảy lầu tự sát, lên cả tin tức.
Nghe nói đó cũng là do Hoắc Cảnh Văn nhúng tay vào. Người quản lý kia vốn là cấp dưới của Hoắc Cảnh Văn, bán đứng thông tin tình báo quan trọng của Hoắc thị rồi quay sang nương nhờ kẻ khác...
Tất nhiên đây đều là lời đồn, không biết thật giả thế nào.
Người ta đều nói Hoắc Cảnh Văn là một kẻ điên không từ thủ đoạn, hành sự không kiêng nể gì, có thù tất báo. Giới thượng lưu đều kín tiếng về loại người như anh, tránh còn không kịp, quyết định rời xa anh của Âm Âm là đúng đắn.
Là đồng nghiệp cũ của Lương Âm, bao năm qua, điểm Minh Nhan khâm phục nhất ở Lương Âm chính là cô quá mức lý trí.
Lương Âm quy hoạch cuộc sống của mình rất tốt. Cái gì nên cần, cái gì nên bỏ, cô luôn nhìn nhận rất rõ ràng, rành mạch.
Có thể trao đi chân tình, cũng có thể nhẫn tâm cắt đứt, vừa ôn hòa lại vừa quyết đoán.
Người như vậy, đi đến đâu cũng sẽ sống rất tốt.
Vì Lương Âm đã hoàn toàn không để tâm đến Hoắc Cảnh Văn kia nữa, Minh Nhan cũng không nói thêm.
Giống như cô đã nói, tầng lớp của Hoắc Cảnh Văn là nơi bọn họ khó mà với tới được, sẽ không có cơ hội gặp lại nhau.
Minh Nhan chuyển sang trò chuyện với Lương Âm về việc đi học của Ý Ý.
Biết được Lương Âm đã liên hệ xong trường mẫu giáo, lại còn là trường mẫu giáo Ngôi Sao cao cấp, Minh Nhan quả thực khâm phục sát đất.
Sao lại có người giỏi giang như vậy chứ! Mọi việc đều được lên kế hoạch đâu ra đấy, chu toàn đầy đủ!
Mải nghe điện thoại, ngay cả Lương Âm cũng không phát hiện ra con gái lúc này đã lén mở mắt, trong đôi mắt to tròn sáng ngời không hề có chút mơ màng nào của người vừa mới ngủ dậy.
Vừa mới tỉnh dậy, cô bé đã nghe thấy mẹ và dì Minh Nhan hình như đang nói chuyện về bố mình. Tuy nghe không rõ lắm nhưng cô bé vẫn nghe được cái tên.
Ý Ý lục trong chiếc túi nhỏ của mình, lấy ra một cuốn sổ tay bé xíu, rồi vụng về viết lên giấy cái tên mà mình vừa nghe được trong lúc mơ màng: Hỏa Cân Văn.
Bố không thể đến thăm cô bé, vậy thì cô bé đi thăm bố là được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







