Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chính sự tôn quý bẩm sinh đã cho anh sự tự tin để không cảm thấy khó xử vì tiền bạc.
Sự nghèo khó không thể nuôi dưỡng ra khí chất ung dung như vậy, lẽ ra Lương Âm phải nghĩ đến từ sớm.
Yêu nhau một năm mới biết bạn trai mình xuất thân hào môn, nực cười biết bao.
Trước kia cô là trẻ mồ côi, anh là thằng nhóc nghèo không ai quản, bọn họ sưởi ấm cho nhau, dựa vào nhau, cùng đi một chặng đường gập ghềnh gian khó rất dài.
Cho đến một ngày người nhà họ Hoắc tìm tới cửa, những chiếc xe sang trọng lấp lánh lần lượt dừng lại bên ngoài căn nhà thuê nhỏ bé cũ nát, vệ sĩ được huấn luyện bài bản đứng thành một hàng dài ngoài cửa, cung kính mời anh về nhà họ Hoắc.
Lương Âm mới biết, bọn họ chưa bao giờ là người cùng một thế giới.
Cô cứ ngỡ bọn họ là duyên trời tác hợp, sưởi ấm cho nhau. Đến cuối cùng, đó chỉ là một trò chơi trải nghiệm cuộc sống bình dân của công tử nhà giàu.
Nhà họ Hoắc, đối với người nghèo nàn kiến thức về giới thượng lưu như cô cũng như sấm bên tai. Chỉ cần một cái họ, không cần mô tả nhiều cũng biết đó là danh gia vọng tộc hiển hách bậc nhất.
"Lương Âm, đúng là anh đã lừa em, nhưng em có mất mát gì đâu?"
Anh lừa cô, nhưng vẫn cao ngạo, giọng điệu trịch thượng: "Có được một người bạn trai vừa giàu có vừa yêu em mà không tốn chút phí nào, em nên vui mừng mới đúng."
Lương Âm thật sự không vui nổi.
Thành thật mà nói, Hoắc Cảnh Văn từ một chàng trai nghèo trắng tay biến thành phú nhị đại giàu có, trong mắt tất cả mọi người, dù cô bị lừa dối cũng chẳng mất mát gì.
Chuyện này cùng lắm chỉ là một sự thăm dò từ trên cao nhìn xuống của người giàu mà thôi.
Cô nên vui mừng vì không cần phải sống khổ sở nữa.
Dù cho Lương Âm từng vì một Hoắc Cảnh Văn giả nghèo mà vừa đi học vừa làm hai công việc cùng lúc, thắt lưng buộc bụng, chỉ để có tiền đóng viện phí cho anh khi bị thương, mệt đến mức bản thân bị bệnh mua thuốc uống cũng thấy xa xỉ, mệt đến mức sụp đổ không nói nên lời, vẫn cắn răng kiên trì.
Những vất vả ấy, đứng trước khối tài sản khổng lồ cũng nên trở nên không quan trọng, không đáng nhắc tới.
Tấm chân tình và sự hy sinh của cô, chỉ là kết quả của sự khảo hạch và kiểm chứng của hào môn.
Thế nhưng Lương Âm không cảm thấy việc bị lừa dối là không đáng nhắc tới, nhưng cô cũng không vì thế mà tức giận, chỉ cảm thấy bất lực.
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, đây là lối thoát tốt nhất cho cô và Hoắc Cảnh Văn.
"Lương Âm, hôm nay em dám bước ra khỏi cánh cửa này, sau này chúng ta không còn quan hệ gì nữa."
Lời nói lạnh lùng của Hoắc Cảnh Văn vẫn còn văng vẳng bên tai.
Anh cải trang thành chàng trai nghèo ở bên cô một năm, sau khi bị vạch trần vẫn không sợ hãi gì, thái độ còn hống hách.
Điều đó chứng tỏ từ tận đáy lòng anh chưa bao giờ coi trọng cô, cho rằng một cô gái mồ côi như cô trèo cao được tới vị công tử giàu có như anh thì nên cảm kích, biết ơn đến rơi nước mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







