Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thần linh không nên vứt bỏ tín đồ của mình.
Nếu không tín đồ sẽ tức giận, nôn nóng, ghen tị, phát điên, cho đến khi thần linh lại nhặt hắn về nhà.
Anh mặc áo đen quần tây, bước đi như gió. Sự lạnh lùng của kẻ bề trên toát ra từ toàn thân làm anh trông thật cao quý và xa cách giữa đám đông náo nhiệt.
Cô sững sờ một giây, rồi vội vàng dắt con gái lẩn vào đám đông bên cạnh, đi về phía cửa ra.
Sân bay người đông như mắc cửi, cô dắt đứa bé chìm nghỉm giữa biển người. Ý Ý đã năm tuổi, cô bé rất thông minh, ngay lập tức phát hiện ra sự thay đổi cảm xúc của mẹ.
"Mẹ ơi, vừa nãy mẹ đang trốn ai sao?"
"Tại sao cục cưng lại hỏi vậy?"
"Vì sắc mặt mẹ rất nghiêm túc, kiểu nghiêm túc như nợ một triệu bị chủ nợ đuổi theo ấy. Mẹ ơi, nhà mình phá sản rồi sao hu hu hu..."
Bởi vì chuyện về nước, Lương Tòng Ý mới năm tuổi đã có ý thức lo xa, bắt đầu lo lắng cho tình hình tài chính trong nhà.
"Nhà mình không phá sản cũng không nợ nần gì cả, cục cưng đừng lo."
Lương Âm nắm tay con gái đi ra ngoài, nhỏ giọng giải thích: "Mẹ nhìn nhầm người thôi, không sao đâu."
Ý Ý ngẩng đầu hỏi: "Là người mẹ ghét sao ạ?"
Nhìn đôi mắt giống anh đến bảy phần của con gái, Lương Âm không biết phải nói sao.
Cô không ghét Hoắc Cảnh Văn, chỉ là cảm thấy không cần thiết phải gặp lại anh nữa.
Cái nhìn vội vàng ở sân bay vừa rồi cho thấy anh đã thay đổi rất nhiều. Mái tóc đen lòa xòa trước khung xương lông mày sắc bén, dưới ánh nắng xuyên qua mái vòm kính, trông anh trầm ổn và đạm mạc.
Chiếc áo sơ mi đen cởi hai cúc trên cùng, trên xương quai xanh trắng đến mức lạnh lẽo, nốt ruồi son nổi bật lại gợi cảm. Đuôi mắt dài hẹp cong lên vẻ lơ đãng, chiều cao một mét tám chín nổi bật giữa đám đông, khí chất lạnh lùng tựa như tấm lá chắn ngăn cách dòng người náo nhiệt.
Nhưng gương mặt anh tuấn cực phẩm được thượng đế ưu ái kia lại luôn thu hút ánh nhìn của mọi người bất kể lúc nào.
Anh đút một tay vào túi quần, đôi chân thon dài thẳng tắp sải bước lớn về phía trước, vẻ quý phái là thứ bẩm sinh đã có.
Anh đã thay đổi rất nhiều. Điều duy nhất không đổi, có lẽ chính là sự kiêu ngạo không để ai vào mắt toát ra từ tận xương tủy kia.
Ai có thể ngờ rằng, một vầng trăng sáng trên cao, người thừa kế hào môn như vậy, khi ở bên cô trước đây lại mặc chiếc áo phông trắng rẻ tiền cô mua trên mạng, một trăm tệ ba cái.
"Lương Âm, em ngược đãi anh, cho anh mặc đồ rách rưới này hả?"
Anh từng rất bất mãn đưa ra lời kháng nghị.
Nhưng áp lực nuôi bạn trai rất lớn, nuôi một người bạn trai kén chọn áp lực lại càng lớn hơn.
Lương Âm cố gắng giảng giải đạo lý với anh, nói cần kiệm tiết kiệm là đức tính tốt.
Nhưng anh không nói lý lẽ, chui vào chăn của cô đòi bồi thường.
Anh trẻ tuổi khí thịnh, cơ bắp đẹp đẽ rắn chắc, dường như có sức lực dùng mãi không hết...
Khác với lòng tự trọng cao hơn trời của thanh niên bình thường, anh ăn bám một cách cực kỳ thản nhiên.
Bởi vì dù anh có mặc quần áo rẻ tiền đến đâu cũng khó che giấu được khí độ, sợi polyester rẻ tiền khoác lên người anh cũng giống như được đo ni đóng giày cho riêng anh vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










