Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nếu mấy người này không quản được miệng lưỡi mình, vậy để miệng lưỡi của bọn họ chịu chút tội đi.
Không có người nào phát hiện ra hành động rất nhỏ này, mà mấy bùa chú kia lại giống như trừng phạt vô hình, sắp buông xuống trên người đám người khắc nghiệt kia.
Tô Tịch Vãn lên tầng 3, biệt thự của Tô gia có tổng cộng ba tầng, cha Tô mẹ Tô và anh cả Tô Hách Hiên còn có anh hai Tô Hách Minh đều ở tầng hai.
Chỉ có phòng của cô là phòng ngủ nhỏ nhất ở tầng 3.
Tuy diện tích phòng không to, bố trí cũng tương đối đơn giản, nhưng đây là một trong số ít nơi trong nhà cô có thể cảm thấy bình yên.
Sau khi Tô Tịch Vãn vào phòng, phát hiện phòng mình còn tính sạch sẽ, trong lòng cô không nhịn được có chút ấm áp, có lẽ là người giúp việc dì Chu tới quét dọn cho mình.
Dì Chu là giúp việc lâu năm của Tô gia, mà trong tất cả người hầu, cũng chỉ có dì Chu là đối xử không tệ với cô.
Tô Tịch Vãn đang nghĩ ngợi, thì nghe thấy bên ngoài phòng truyền đến tiếng gõ cửa.
Sau khi Tô Tịch Vãn nghe thấy, đi tới mở cửa phòng, chỉ thấy dì Chu bưng ít đồ ăn, đứng ở ngoài cửa.
“Vãn Vãn tiểu thư, cháu còn chưa ăn cơm tối đúng không, dì nấu một ít, cháu xem cháu ăn ở trong phòng, hay là?”
Tô Tịch Vãn nhìn dì Chu mộc mạc, dịu dàng nói:
“Đưa cho cháu đi dì Chu, cháu ăn trong phòng là được!”
Khi Tô Tịch Vãn có chút nghi ngờ nhìn về phía bà ấy, dì Chu giống như là hạ quyết tâm, nói:
“Vãn Vãn tiểu thư, hai ngày trước tiên sinh dẫn một cô gái từ bên ngoài về, nói cô gái kia mới là đại tiểu thư thật sự của Tô gia, dì nghĩ có khả năng cháu còn chưa biết, cho nên muốn nói một tiếng với cháu.”
Trong giọng nói của dì Chu có chút sầu lo, bà ấy lo lắng tin tức này sẽ khiến Mộc Tịch Vãn cảm thấy sốc.
Tô Tịch Vãn nhìn dì Chu, trong đôi mắt hiện lên chút ấm áp, ở nhà này, ấm áp duy nhất cô cảm nhận được là từ người dì Chu này.
Cô cười nói:
“Cháu biết rồi dì Chu, dì không cần phải lo lắng cho cháu đâu. Đúng rồi dì Chu, có phải là hôm nay dì sẽ nghỉ phép về nhà hay không?”
Dì Chu vốn đang lo lắng cho Tô Tịch Vãn, bà ấy nghe Tô Tịch Vãn hỏi như vậy, thì có chút nghi ngờ hỏi:
“Đúng vậy tiểu thư, tiểu thư vừa trở về, sao lại biết chuyện này?” Trong mắt dì Chu tràn ngập khó hiểu.
Tô Tịch Vãn cũng không trả lời câu hỏi của dì Chu, cô chỉ nói:
“Dì Chu, dì về nhà khi đi ngang qua ngã tư đường đầu tiên, đừng rẽ vào, phải đi đường thẳng, hôm nay đừng ham đi con đường nhỏ!”
Dì Chu có chút nghi ngờ nhìn Tô Tịch Vãn nói:
“Tiểu thư, vì sao cháu lại nói như vậy?”
“Dì Chu, hôm nay dì cứ nghe cháu đi, dù sao đi con đường to cũng không xa hơn đi con đường nhỏ bao nhiêu!”
Dì Chu nhìn thấy Tô Tịch Vãn nói như vậy, cũng ngượng ngùng hỏi tiếp.
Bà ấy thấy đã sắp tới giờ tan làm, nghĩ tới con gái út Chu Dã nhà mình cũng sắp nghỉ về nhà, bà ấy nói với Tô Tịch Vãn một tiếng, sau đó đi thu dọn đồ của mình chuẩn bị về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






