Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khiếp Sợ, Thiên Kim Giả Huyền Học Trở Về Hào Môn Chương 1: Cuối Cùng Cũng Đợi Được Ngày Này

Cài Đặt

Chương 1: Cuối Cùng Cũng Đợi Được Ngày Này

Cách thi đại học còn một tháng, lớp 12-1 trường trung học phổ thông số 2 ở thủ đô im ắng, mọi người đều đang điên cuồng chuẩn bị vì kỳ thi đại học cuối cùng này.

Chiều thứ sáu tan học xong, Tô Tịch Vãn thu dọn đơn giản cặp sách, sau đó đi ra cổng trường, ngồi tàu điện ngầm trở về Tô gia.

Tuy Tô gia còn tính giàu có, nhưng so với tứ đại hào môn thủ đô, căn bản không coi là gì, cho nên chỗ ở của Tô gia, chỉ có thể tính là một khu biệt thự.

Sau khi Tô Tịch Vãn tới Tô gia, thì phát hiện Phương Thanh Hủy mẹ Tô gửi tin nhắn bảo mình về nhà không ở nhà.

Mà dường như không chỉ là mẹ Tô, ngay cả Tô Mậu Dụ cha Tô và những người khác đều không ở nhà.

Vẻ mặt Tô Tịch Vãn không đổi cầm cặp sách lên lầu, cô có thể cảm nhận được người giúp việc xung quanh đều nhìn cô với ánh mắt khác thường.

Trong mắt của những người đó bao hàm khinh miệt, trào phúng, thậm chí còn có chút vui sướng khi người khác gặp họa.

Thậm chí còn có người cố ý dùng âm lượng cô có thể nghe thấy nói:

“Haizz, tôi vốn tưởng rằng phu nhân là thật sự trọng nam khinh nữ cơ, nhưng mà bây giờ xem ra không phải như vậy. Cô xem đại tiểu thư thật sự của chúng ta trở về xong, tiên sinh và phu nhân còn có hai thiếu gia đều bận rộn mua sắm trang sức và quần áo cho đại tiểu thư!”

“Ai nói không phải chứ, giống như tối nay, đám tiên sinh dẫn theo đại tiểu thư vừa trở về của chúng ta đi tham dự yến tiệc, không giống với đồ giả mạo, tôi tới Tô gia lâu như vậy, cũng chưa từng thấy tiên sinh và phu nhân dẫn cô ta đi ra ngoài!”

“Đúng vậy đúng vậy, tôi vừa mới tới Tô gia làm giúp việc hai tháng, đã phát hiện ra được. Tiểu thư này của chúng ta rất ít khi về nhà, còn không được tiên sinh và phu nhân cưng chiều, hóa ra cô ta là thiên kim giả ôm nhầm, chẳng trách không hợp với mọi người Tô gia!”

“Cô xem thiên kim giả cả ngày ăn mặc như con mọt sách, còn không trang điểm đẹp bằng con gái nhà tôi ấy chứ! Giả dù sao cũng là giả, còn muốn bay lên cành cao làm phượng hoàng. Nhìn xem, còn chưa bay lên đã ngã xuống!”

Từng câu từng chữ những lời chói tai truyền vào trong tai Tô Tịch Vãn, ánh mắt của cô lạnh lùng, giống như ngưng kết ra một tầng sương lạnh.

Sau đó cô cũng không dừng bước chân, cũng không làm ra bất cứ phản ứng kịch liệt gì.

Cô vươn ngón tay ra, ngón tay không ngừng đong đưa, theo linh quang giữa ngón tay lóe lên, Tô Tịch Vãn đã vẽ ra được lá bùa ở hư không, rải về phía mấy người vừa mới nói chuyện.

Nếu mấy người này không quản được miệng lưỡi mình, vậy để miệng lưỡi của bọn họ chịu chút tội đi.

Không có người nào phát hiện ra hành động rất nhỏ này, mà mấy bùa chú kia lại giống như trừng phạt vô hình, sắp buông xuống trên người đám người khắc nghiệt kia.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc