Chúc Khúc Kỳ ngạc nhiên khi thấy Tạ Văn lại có người bạn thuộc kiểu này.
"Chúc, Khúc, Kỳ." Lương Việt Khê lặp lại từng chữ một cách chậm rãi rồi nhướng mày khen ngợi: "Cái tên nghe rất hay."
Đáy mắt Tạ Văn tối sầm lại, kéo theo sắc mặt cũng trở nên lạnh băng.
Lương Việt Khê cảm thấy sau gáy ập đến một luồng khí lạnh nhưng chẳng hề để tâm, anh ta tỏ ra thân thiết lấy điện thoại ra: "Có thể kết bạn Wechat không? Sau này có nhu cầu có thể tìm tôi."
Chúc Khúc Kỳ bị hành động của người này làm cho ngớ người và có chút luống cuống, làm gì có ai vừa gặp đã đòi phương thức liên lạc chứ?
Cô liếc mắt sang bên cạnh, lén nhìn Tạ Văn một cái.
Tạ Văn không chỉ dùng ánh mắt cảnh cáo Lương Việt Khê mà còn chậm rãi lên tiếng: "Lương Việt Khê, cậu bị bệnh à?"
Lương Việt Khê bỏ ngoài tai, tự mình đưa mã QR ra và thầm phản bác trong lòng rằng người có bệnh đâu phải là tôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


