Tạ Văn quay đầu định đi, mặc kệ Lương Việt Khê gọi với theo: "Tạ Văn! Tạ Văn!"
Gọi hai tiếng mà Tạ Văn chẳng có chút phản ứng nào, Lương Việt Khê đành phải đuổi theo: "Cậu đã nói là người quen rồi, qua chào hỏi một tiếng thì có sao đâu?"
Tạ Văn: "Cô ấy đang ăn mừng sinh nhật cùng bạn, tôi qua đó chỉ làm cô ấy không được tự nhiên thôi."
Lúc Tiểu Tửu quay đầu lại bỗng bắt gặp một khuôn mặt đẹp trai đến mức trên trời dưới đất có một không hai, cô ấy ngây người nhìn một lúc lâu, tiếc là ánh đèn trong quán bar thay đổi liên tục nên nhìn mãi không rõ.
Cô ấy vòng tay ra sau lưng vỗ mạnh vào cánh tay Chúc Khúc Kỳ một cái, tuyệt sắc giai nhân thế này đương nhiên cô ấy sẽ không giấu riêng mà nhiệt tình mời chị em cùng thưởng thức: "Chim Nhỏ, mau nhìn trai đẹp kìa!"
Chúc Khúc Kỳ xoay người lại, tựa cằm lên vai phải Tiểu Tửu rồi nhoài đầu ra nhìn: "Đâu cơ? Để tớ xem đẹp trai đến mức nào."
"Đẹp đến mức không giống người phàm, nghi ngờ là tiên nam giáng trần!" Tiểu Tửu chỉ cho cô một hướng.
"Cậu cứ chém gió đi." Trong mắt Chúc Khúc Kỳ thì chẳng có người đàn ông nào đẹp hơn Tạ Văn cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


