Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Còn tôi và Chu Toại vừa bước vào, nụ cười của Chu Nghi và mẹ Chu liền tắt ngấm, so với sự khó chịu rõ ràng của Chu Nghi, thì mẹ Chu đã nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm của mình, gật đầu với chúng tôi.
"Các con đến rồi." Tuy trên mặt không còn nụ cười hiền hòa như vừa nãy, nhưng dù sao cũng lịch sự hơn lần gặp đầu tiên.
Còn ánh mắt của Chu Toại từ khi bước vào đã không rời khỏi Trình Vu, ngay cả lời chào của mẹ Chu cũng quên đáp lại.
Trình Vu nhìn thấy tôi và Chu Toại có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
"A Toại, lâu rồi không gặp, không ngờ gặp lại thì anh đã kết hôn rồi, xin chúc mừng anh."
Sắc mặt của Chu Toại sau khi nghe cô ấy nói trở nên rất tệ, môi mím chặt, vẻ mặt kiềm chế và nhẫn nhịn, nắm tay tôi đến đau cũng không hay biết.
Một lúc lâu sau anh mới khàn giọng hỏi: "Khi nào thì em về?"
"Mấy hôm trước." Ánh mắt của Trình Vu nhìn về phía tôi: "Vị này chắc là chị dâu rồi, em là Trình Vu, từ nhỏ đã lớn lên cùng A Toại, chị cứ gọi em là A Vu nhé."
Tôi mỉm cười đáp lại Trình Vu, nhưng nhìn khuôn mặt thất thần của Chu Toại và nụ cười rạng rỡ của Trình Vu, tôi chỉ cảm thấy có một vài sự thật sắp sửa hiện ra.
Bữa cơm hôm đó tôi và Chu Toại đều im lặng, tôi thì vì hoàn toàn không quen với bữa tiệc gia đình nhà họ Chu, còn Chu Toại thì vì Trình Vu.
Kể từ ngày đó, tôi như đã nhìn trộm được một góc bí mật, trong lòng mơ hồ đoán ra được vài điều, nhưng vì sợ hãi mà không dám tiếp tục đào sâu hơn nữa.
Tôi không biết Chu Nghi lấy được thông tin liên lạc của tôi từ đâu, khi nhận được điện thoại của cô ta bảo tôi đến đón Chu Toại say rượu, tôi có hơi bất ngờ.
Nhưng cô ta chỉ báo một địa chỉ rồi cúp máy, tôi không yên tâm vẫn tìm đến địa chỉ cô ta cho.
Tháng mười một ở Giang Thành đã rất lạnh, mưa phùn ban đêm lẫn với gió lạnh khiến mặt người ta tê cóng.
Lời cô ta vừa dứt thì bị người đàn ông kia liếc mắt, sau đó như nhớ ra điều gì liền im bặt.
Không khí thật sự rất lúng túng, tôi nói một tiếng cảm ơn rồi lui ra ngoài, phía sau vang lên tiếng bàn tán không rõ ràng.
"Đây là người nhà của anh Chu sao? Sao cô ấy lại đến đây?"
"Vậy chuyện của Trình Vu với anh Chu là thế nào?"
"Ít nói nhảm, ít bàn tán thôi, cẩn thận anh Chu tức giận...."
Những lời đó vụn vặt lọt vào tai tôi, tôi sờ bụng, thở dài một hơi, chỉ cảm thấy có chút mệt mỏi.
Người phụ nữ kia nói quả không sai, Chu Toại thật sự đang hút thuốc trên sân thượng, chỉ là không phải một mình.
Anh ấy quay lưng lại dựa vào ghế dài, ngón tay phải đang kẹp một điếu thuốc, ánh lửa đỏ rực chập chờn trong đêm tối trông đặc biệt chói mắt.
Tôi không lên tiếng gọi anh, vì người đang ngồi cạnh anh, vai kề vai chính là Trình Vu.
Trình Vu khiến anh thất thần, Trình Vu mà bạn bè anh nói là có chuyện với anh.
Lúc này tôi lên tiếng hoặc đi qua, chắc chắn sẽ làm mất hứng.
Gió lạnh thổi khiến mắt tôi cay xè, tôi đứng đó lặng lẽ nhìn một lúc, kết luận rút ra là tốt nhất tôi nên quay lưng rời khỏi đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










