Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi đăng ký kết hôn được nửa tháng, tôi mới gặp người nhà của Chu Toại lần đầu tiên, nhưng bữa cơm đó để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi.
Tôi như một kẻ xâm nhập phá vỡ bữa cơm gia đình hòa thuận của họ, những gương mặt xa lạ kia hoặc là kinh ngạc, hoặc là dò xét, hoặc là lạnh lùng.
Gần như ngay lập tức tôi đã nhận ra sự xuất hiện của mình không được chào đón.
Trên bàn ăn, không ai chú ý đến tôi, cũng không ai bắt chuyện với tôi, sự phớt lờ đó như một cái tát vô hình, giáng mạnh vào mặt tôi, nhưng tôi thậm chí không biết lý do.
Những hạt giống nghi ngờ đã bén rễ trong lòng tôi, nhưng tôi không biết phải mở lời xác minh thế nào.
Hỏi gì đây? Hỏi nguyên nhân anh ấy kết hôn với tôi ư? Hỏi anh ấy có yêu tôi không ư?
Hỏi rồi thì tôi có thể làm gì? Chẳng qua chỉ thêm một chút khó xử mà thôi.
Mối quan hệ của tôi và Chu Toại sau khi kết hôn trở nên rất kỳ lạ, hoặc có thể nói là gượng gạo.
Trước đây tôi chỉ nghĩ anh ấy ít nói, bây giờ tôi càng thấy anh ấy im lặng, thậm chí có chút lạnh nhạt.
Anh ấy đối xử với tôi không tệ, ăn mặc ở đi lại đều là đồ tốt nhất, ngay cả mỗi lần khám thai nếu có thời gian anh ấy cũng không vắng mặt, anh ấy cũng ít khi qua đêm không về, chỉ là thường xuyên về nhà rất muộn.
Ban đầu tôi sẽ chia sẻ những chuyện trong thai kỳ với anh ấy, nhưng tôi quá biết ý rồi, khi anh ấy nghe tôi nói những chuyện đó, thực ra anh ấy không mấy hứng thú, nhưng vẫn phải cố gắng đáp lại tôi.
Tôi không muốn nhìn bộ dạng qua loa của anh ấy, dần dần, người im lặng nhiều thêm một người là tôi.
Tôi và anh ấy đều cẩn thận duy trì cuộc hôn nhân được kết nối bằng trách nhiệm và tình yêu đơn phương này.
Lần đầu tiên tôi gặp Trình Vu là ở trung tâm thương mại.
Lúc đó tôi đang chọn áo sơ mi cho Chu Toại, sắp đến sinh nhật anh ấy rồi.
Trình Vu đi cùng với Chu Nghi, điều khiến tôi ngạc nhiên là, đường nét trên khuôn mặt cô ấy có vài phần giống tôi, chỉ là cô ấy rạng rỡ và tự tin hơn, vẻ con gái nhà giàu sang trọng mà tôi không có được.
Mà Chu Nghi có vẻ thực sự rất ghét tôi, cô ta nhìn chiếc áo sơ mi trắng trên tay tôi, cố ý hỏi Trình Vu: "A Vu, anh trai tớ thích áo sơ mi màu gì nhỉ?"
Ánh mắt của Trình Vu vẫn còn đang ở trên những bộ quần áo trên giá, nhưng câu trả lời không hề do dự: "Anh trai cậu ấy thích màu tối, nhưng thực ra anh ấy không thích áo sơ mi, mà thích áo hoodie và áo phông thoải mái hơn. Hơn nữa.... anh ấy không thích nhãn hiệu quần áo này."
Chu Nghi ừ một tiếng, nhìn tôi với vẻ mặt khiêu khích và khinh miệt.
Tôi nhìn chiếc áo sơ mi trên tay mà ngẩn người, giá chiếc áo sơ mi này theo tôi đã là rất đắt rồi, nhưng vẫn không hợp với anh ấy.
Lần thứ hai tôi gặp Trình Vu là ở tiệc sinh nhật của mẹ Chu, cô ấy ngồi bên cạnh Chu Nghi, trang điểm vẫn tinh tế, người cũng đẹp mê hồn, trên mặt luôn nở nụ cười, không biết đã nói gì mà khiến mẹ Chu vui vẻ vô cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


