Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Nàng Gió Xuân Gặp Lửa Hạ Chương 7: Gội Đầu

Cài Đặt

Chương 7: Gội Đầu

Trên thực tế, vết thương của Triều Lỗ không nhẹ nhàng như hắn nói.

Ngựa chứng của bộ lạc Khách Nhĩ không phải là loài gia súc biết nghe lời, chúng sức lớn tính liệt, Triều Lỗ dù đã thuần phục được con ngựa kia nhưng cũng phải chịu không ít khổ sở ——

Xương cẳng tay bị rạn, thương gân động cốt một trăm ngày là chuyện không tránh khỏi.

Nhưng lúc này băng bó xong xuôi, nam nhân lại bày ra bộ dáng ông đây không sao cả, hỏi thì bảo không đau, hỏi nữa thì bảo không việc gì.

Một lát sau Ngụy thị cũng vội vàng đi tới.

Nhìn thấy Thu phu nhân, tất cả mọi người có mặt đều trở nên cung kính. Xem xét vết thương của con trai xong, Ngụy thị chỉ dặn dò vài câu bảo hắn an tâm tịnh dưỡng, còn lại không nói thêm gì nhiều, nhưng Nguyễn Ngọc rõ ràng nhận ra trong mắt bà thoáng qua một tia giận dữ.

Nguyễn Ngọc đoán, Thu phu nhân có lẽ sẽ đến Kim trướng tìm Đại Hãn.

Nhưng nàng đã đoán sai.

Nguyễn Ngọc không biết vị phu nhân không được sủng ái này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Đại Hãn, nhưng nếu con trai bà gặp phải chuyện như vậy, bà nhất định phải đi tranh luận, hoặc hỏi cho ra lẽ.

Thế nhưng Thu phu nhân thăm Triều Lỗ xong, thế mà lại đi về luôn.

Mà Triều Lỗ và Hải Lạp đối với việc này một chút cũng không ngạc nhiên, bao gồm cả những người hầu bên cạnh Tứ Đài cát, dường như đều không cảm thấy có chỗ nào không đúng.

Trong mắt Nguyễn Ngọc thoáng qua tia nghi hoặc, vừa khéo lúc này Triều Lỗ nhìn sang. Nàng lập tức thu lại biểu cảm, nở một nụ cười với hắn.

Nam nhân không chút cảm xúc, dời ánh mắt đi chỗ khác.

Tin tức Tứ Đài cát hàng phục ngựa chứng nhưng bị thương rất nhanh đã lan truyền khắp bộ lạc Sát Cáp. Tát Nhân nghe xong thì ngẩn ra, trong mắt lóe lên một tia kỳ quái.

"Đạt Mộ đâu, hôm nay nó không chủ động xung phong sao?"

Tỳ nữ bên cạnh nhỏ giọng nói: "Không có, thưa Đại Khả đôn."

Giọng điệu Tát Nhân dường như có chút không vui: "Gọi nó tới gặp ta."

"Vâng..."

Một lát sau, Đạt Mộ và Ô Na cùng đi tới.

"A mẹ, người tìm con."

Tát Nhân là Đại Khả đôn của bộ lạc Sát Cáp, ngày thường luôn ôn hòa, nhưng lúc này đối mặt với con trai ruột lại nghiêm khắc hiếm thấy: "Hôm nay bộ lạc Khách Nhĩ đưa ngựa chứng tới, tại sao con không chủ động xin đi hàng phục."

Đạt Mộ ngẩn người, mím môi.

Ô Na nhìn chồng một cái, giải thích: "A mẹ, phụ thân trước đó có nói với con, mấy con ngựa chứng kia có chút cổ quái, tính tình thực sự kiêu ngạo, ông ấy vốn không tán thành việc đưa tới cho Phụ hãn, nhưng không biết tại sao... Đạt Mộ nếu mạo muội đi lên, nhất định sẽ bị thương..."

Tát Nhân: "Việc có tính khiêu chiến thì mới có thể nở mày nở mặt trước Phụ hãn các con, đạo lý này ta chưa dạy các con sao?!"

Đạt Mộ hoàn toàn không giữ được thể diện, nói: "A mẹ, không phải con trai nhát gan sợ sệt, mà là lúc đó tất cả mọi người đều cảm thấy chuyện này là không thể nào. Phụ hãn sở dĩ chỉ định Triều Lỗ, chỉ vì tính tình Triều Lỗ thẳng thắn, lại ngông cuồng, nếu hắn không hàng phục được thì cũng không sợ mất mặt... Cho nên con trai..."

"Cho nên con cảm thấy, Triều Lỗ nhất định không hàng phục được, đều đợi xem trò cười của hắn, đúng không?"

Khóe môi Đạt Mộ căng chặt, hiển nhiên hắn quả thực nghĩ như vậy.

Ô Na cũng nói: "A mẹ... tất cả mọi người đều nghĩ như thế."

Nếu lúc đó mà xuất đầu lộ diện, chẳng phải là tự mình ôm rơm rặm bụng sao?

Tát Nhân thất vọng lắc đầu: "Ta dạy con lâu như vậy, con lại một chút cũng không hiểu Phụ hãn của con. Theo ta thấy, hôm nay Phụ hãn con gọi Triều Lỗ lên, tuyệt đối không đơn giản."

Đạt Mộ không hiểu: "Phụ hãn gọi Triều Lỗ lên, chẳng phải cũng vì nghĩ chuyện không thành sao? Chẳng lẽ Phụ hãn muốn cho hắn cơ hội thể hiện, sao có thể chứ."

Tát Nhân: "Nếu Phụ hãn con cảm thấy chuyện không thành, ông ấy sẽ không để bất kỳ một Đài cát nào lên sân! Triều Lỗ dù thế nào đi nữa cũng là cốt nhục thân sinh của Phụ hãn con! Đạo lý này mà con cũng không nghĩ ra sao!"

Đạt Mộ trợn mắt há hốc mồm, không nói nên lời.

Hắn tuy vẫn chưa hiểu thâm ý của Phụ hãn trong hành động này, nhưng lời A mẹ nói cũng có lý, là hắn sai rồi...?

Tát Nhân bình ổn lại tâm trạng, chậm rãi nói: "Sự đã rồi, xoắn xuýt những thứ này cũng vô dụng. Ô Na, lát nữa con đi sang chỗ Triều Lỗ một chuyến, đưa chút thuốc thượng hạng sang đó. Ngoài ra, Tứ Khả đôn thế nào?"

Ô Na: "Vâng, con dâu nhớ kỹ rồi. Hôm qua đã đi gặp mặt, nàng ấy không tham gia Trát Mộc Ngạn, còn những cái khác, trước mắt chưa nhìn ra được gì."

Tát Nhân gật đầu: "Lui xuống đi."

Đợi sau khi Đạt Mộ rời đi, Mộc cô cô bên cạnh Tát Nhân bước lên, bưng tới một chén trà: "Khả đôn có phải lo lắng quá rồi không... Đại Hãn chẳng qua chỉ là nhất thời hứng khởi mà thôi. Những năm nay, sự ghẻ lạnh của ngài ấy đối với Tứ điện hạ cả bộ lạc ai ai cũng biết, có thể chỉ là không nỡ để mấy vị Đài cát khác bị thương thôi. Nếu Tứ điện hạ thua, Đại Hãn cũng chẳng ảnh hưởng gì, nếu thắng, thì vui vẻ chấp nhận. Dù sao trong lòng Đại Hãn cũng rõ, đây chắc chắn là một công việc khổ sai."

Tát Nhân thở dài: "Hy vọng là ta lo xa, chỉ là chuyện năm đó, cả đời này ta cũng không quên được."

"Đã mười mấy năm rồi, sớm đã xa lạ, người kia cũng thành thật an phận, Đại Khả đôn thực sự không cần tự làm khó mình..."

...

Vì Triều Lỗ bị thương, buổi chiều không cần tới Kim trướng nữa, Đại Hãn ban thuốc xong, Triều Lỗ liền trở về trướng của mình.

Lần này, Nguyễn Ngọc lại cảm thấy không tự nhiên ——

Nàng thực sự không biết phải chung sống với người này như thế nào, buổi tối về ăn bữa cơm rồi đi ngủ thì thôi, đằng này đột nhiên phải ở cùng nhau cả buổi, nàng làm gì cho phải đây.

Cũng may Triều Lỗ dường như cũng không có chuyện gì nói với nàng, về đến nơi liền sai A Phúc đi lấy nước tắm rửa, nói là lát nữa muốn tới thư phòng gì đó.

Nguyễn Ngọc thở phào: "Vậy thiếp không làm phiền điện hạ nữa."

Trong lòng nàng nhẹ nhõm, nhưng cũng không tiện biểu hiện quá rõ ràng, bèn sai Thanh Quả đi tìm y phục sạch sẽ cho Tứ điện hạ chuẩn bị đưa vào.

Nguyễn Ngọc đích thân đi đưa, cũng coi như để lộ mặt rồi đi.

Ai ngờ vừa bước vào, đã nghe thấy tiếng Triều Lỗ la lối om sòm ——

"Tay chân lóng ngóng, đến gội đầu cũng không biết nữa à?!"

Giọng A Phúc đầy tủi thân: "Điện hạ, ngài đã bao nhiêu năm không cho nô tài hầu hạ gần người rồi, nhất thời mới lạ lẫm... Hơn nữa ngài lại cao lớn cường tráng như vậy, nô tài với không tới..."

"Bọt vào mắt rồi, đưa khăn cho ta!"

Nguyễn Ngọc đứng bên ngoài nghe, lại muốn bật cười.

Không biết tại sao, nàng bỗng nhiên nhớ tới đệ đệ nghịch ngợm ở nhà, hồi nhỏ nương gội đầu cho đệ đệ, thằng bé cũng la lối om sòm như vậy.

A Phúc thấp bé, hầu hạ Triều Lỗ chắc cũng tốn sức, nghĩ đi nghĩ lại, Nguyễn Ngọc cất bước đi vào.

Nàng tự nhủ trong lòng, đây cũng là bổn phận của nàng, huống hồ, người này hôm nay còn bị thương.

Tuy là phu thê trên danh nghĩa, cũng nên duy trì quan hệ một chút mới tốt.

A Phúc đi lấy cái gáo dừa, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Tứ Khả đôn đứng ở cửa, tức thì đứng chôn chân tại chỗ như bị sét đánh.

Triều Lỗ ngồi trên ghế cúi đầu, còn đang bực bội hét lớn: "Nhanh lên!"

"Để ta làm cho." Giọng nói nhẹ nhàng của Nguyễn Ngọc truyền tới, nam nhân cũng cứng đờ cả người, cũng chẳng màng đến bọt hay không bọt nữa, quệt mặt một cái liền ngẩng đầu nhìn nàng ——

Lúc này Nguyễn Ngọc mới phát hiện hắn gội đầu cũng thô thật, cứ ngồi như thế mà còn cao hơn nửa người A Phúc, A Phúc thấy khó cũng là bình thường.

Nguyễn Ngọc thở dài: "Ta hầu hạ điện hạ, A Phúc ngươi lui xuống đi."

"Không cần!"

Triều Lỗ nhíu mày.

A Phúc còn làm không xong, chút sức lực ấy của nàng, e là một thùng nước cũng xách không nổi!

"Điện hạ như vậy sẽ không thoải mái đâu." Nguyễn Ngọc kiên trì, đưa bộ y phục sạch trên tay cho A Phúc, "Ngươi lui xuống đi, lát nữa đưa nước vào là được."

A Phúc bừng tỉnh, vội vàng đáp lời: "Vâng, vâng!"

Tiếp đó liền vội vã lui ra sau.

Triều Lỗ sắc mặt kỳ quái nhìn chằm chằm người trước mặt, ngọn tóc vẫn còn đang nhỏ nước, Nguyễn Ngọc than nhẹ: "Điện hạ qua bên này đi, dùng cái này."

Phòng tắm của phu thê hai người dùng chung một cái, nhưng bên trong có thêm một số đồ dùng mới sắm, ví dụ như bồn tắm và ghế gội đầu của Nguyễn Ngọc.

Trên thảo nguyên thực ra cũng có, nhưng xem chừng người đàn ông này chưa bao giờ dùng, cứ đứng đó dội nước ào ào là xong chuyện.

Nay cánh tay bị thương mới gọi người hầu hạ gội đầu.

Triều Lỗ sa sầm mặt không chịu, Nguyễn Ngọc giục: "Chàng nhanh lên đi, lát nữa bọt chảy vào mắt sẽ đau đấy."

Nam nhân mím môi, không tình nguyện lê bước qua đó.

Cái thứ gì đây?

Gội cái đầu thôi mà cũng phải nằm, người Hán đúng là biết hưởng thụ!

Có điều Triều Lỗ vừa nằm xuống đã bị Nguyễn Ngọc ấn lại, câu phàn nàn của hắn chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì đã cảm nhận được một đôi tay mềm mại đến khó tin che lên mắt hắn.

"Để thiếp lau cho điện hạ."

Nàng đang sờ mí mắt hắn!

Một cảm giác kỳ quái từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu, người đàn ông vạm vỡ bỗng nhiên không nhịn được mà rùng mình một cái!

Lần này, cả hai người đều ngẩn ra.

Nguyễn Ngọc hoàn hồn trước, từ từ buông tay ra: "Điện hạ, người Hán chúng tôi không phải là kiểu cách, chỉ là biết tận dụng công cụ thôi. Chàng nằm như vậy, tóc đều rủ ra phía sau, chắc chắn sẽ không chảy vào trong mắt đâu." Vừa nói, nàng vừa bắt đầu gội đầu cho nam nhân, múc một gáo nước dội lên, mười ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp...

Triều Lỗ chỉ cảm thấy cái rùng mình vừa rồi khiến hắn mất hết mặt mũi! Căn bản không nghe rõ nữ nhân kia đang nói cái gì.

Mà cái cảm giác kỳ quái này vẫn chưa dừng lại!

Nàng đang làm gì vậy? Cù lét à?!

Tóc như bị lông vũ nhẹ nhàng trêu chọc, Triều Lỗ chưa bao giờ có cảm giác như thế này, điều này khiến cơ bắp toàn thân hắn căng cứng, thậm chí còn khó chịu hơn cả vừa rồi!

Nhưng hắn lại chẳng sinh ra nổi chút sức lực nào để đứng dậy bỏ chạy, chỉ đành nằm cứng đờ ra đó để mặc người phụ nữ này đụng chạm...

Không đúng, cảm giác này quá sai trái rồi.

Nguyễn Ngọc hoàn toàn không biết sự giằng xé của nam nhân này, nhưng cũng nhận ra sự cứng ngắc của hắn, ánh mắt không kìm được nhìn xuống vài lần. Giây tiếp theo, mặt Nguyễn Ngọc đỏ bừng ——

Nàng thế mà giờ mới phát hiện ra, Triều Lỗ không mặc áo!

Cũng phải, tắm gội thì mặc áo làm gì, may mà lúc nàng đi vào hắn chỉ đang gội đầu, nếu là đang tắm rửa...

"!"

Nàng lập tức ngừng tưởng tượng!

Nhưng cảnh tượng vừa nhìn thấy lại in sâu vào đáy mắt Nguyễn Ngọc, nàng đã nhìn thấy cái gì.

Hai khối cơ ngực căng phồng.

Sau đó phía dưới là cơ bụng vuông vức...

Nguyễn Ngọc không dám nhìn nữa, tai đỏ như sắp nhỏ ra máu.

Nàng cắn môi, cuối cùng qua loa dội sạch cho Triều Lỗ rồi lập tức đứng dậy: "Thiếp lui xuống đây, để A Phúc vào hầu hạ điện hạ."

"Ừ."

Lúc người phụ nữ đi ra bước chân có chút hoảng loạn, khiến Triều Lỗ cũng thấy hơi kỳ lạ.

Bị làm sao thế nhỉ?

Hắn cũng đâu có động tay động chân.

Bỗng nhiên, ánh mắt nam nhân liếc xuống dưới, rồi cũng ngẩn người.

Tư thế này, dưới đai lưng thắt chặt của hắn đã có thứ ngóc đầu dậy chào hỏi.

Cái rùng mình vừa rồi của Triều Lỗ quả thực có chút không bình thường, đến mức chính hắn cũng lơ là bỏ qua.

Trong nháy mắt, nam nhân bật dậy như lò xo, dọa cho A Phúc vừa bước vào giật nảy mình.

"Điện hạ, sao thế ạ!"

Căn tai Triều Lỗ cũng đỏ lên: "Vừa rồi lúc nàng ấy đi ra có gì lạ không?!"

A Phúc ngẩn người: "Tứ Khả đôn ạ? Nô tài, nô tài không nhìn rõ, nhưng thấy mặt Khả đôn hơi đỏ..."

Triều Lỗ: "..."

Hủy rồi, thanh danh một đời, hủy hết rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc