Đêm đã về khuya, lại tới giờ nghỉ ngơi.
Biết nam nhân không có tâm tư động phòng với mình, Nguyễn Ngọc chẳng hề căng thẳng chút nào. Nàng thong thả gội đầu tắm rửa, sau đó lau khô tóc, chải đầu, còn tỉ mỉ ngồi trước gương thoa sáp dưỡng da.
Triều Lỗ tắm gội xong, nghênh ngang đi về phía giường ngủ. Nguyễn Ngọc lặng lẽ quan sát qua gương, thấy hắn nằm thẳng xuống phía ngoài của giường, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Đúng vậy, nàng không rõ tối qua sau khi Triều Lỗ trở về thì ngủ ở đâu, nhưng xem ra hiện tại, ít nhất nam nhân này không có ý định ngủ riêng với nàng. Nàng còn tưởng rằng với dáng vẻ hùng hổ hôm qua của hắn, hôm nay hắn sẽ dọn ra ngoài ở luôn chứ.
Nếu thế thì cái mặt mũi của Tứ Khả đôn nàng cũng đừng hòng giữ được nữa.
Nguyễn Ngọc thở phào, tiếp tục chải tóc.
Mấy chuyện vụn vặt của nữ tử vốn dĩ tốn thời gian, cộng thêm nàng cố ý làm chậm lại, cho nên Triều Lỗ đã nằm xuống từ lâu mà nàng vẫn chưa lên giường.
Nam nhân nằm im bất động, dường như nhẫn nhịn một lúc lâu mới lên tiếng. "Cô còn chưa ngủ à?"
Nguyễn Ngọc mỉm cười: "Ngủ ngay đây." Nàng đứng dậy thổi tắt đèn, chậm rãi bước tới.
Lần này, Nguyễn Ngọc rất cẩn thận, không va phải thứ gì. Chỉ là, nàng phải ngủ ở phía trong, không tránh khỏi việc phải bước qua chân của nam nhân. Nguyễn Ngọc rón ra rón rén, đến cả vạt áo của hắn cũng cố gắng không chạm vào, lúc này mới bình an vào được bên trong, nằm xuống.
Trong lều rất yên tĩnh, Triều Lỗ nhắm mắt, dường như đã ngủ.
Nhưng Nguyễn Ngọc biết hắn chưa ngủ.
Nghĩ tới nghĩ lui, nàng lặng lẽ trở mình. Chỉ một chút động tĩnh nhỏ, nam nhân bên cạnh liền mở mắt.
Hắn cũng rất không quen. Bản thân ngủ một mình suốt hai mươi năm, bên cạnh bỗng nhiên có thêm một người phụ nữ, Triều Lỗ ngủ không ngon. Hơn nữa người phụ nữ này hiện tại còn quay mặt về phía hắn, một mùi hương nhàn nhạt thoang thoảng bay tới. Giọng nam nhân khô khốc: "Có chuyện muốn nói?"
Nguyễn Ngọc nhếch môi: "Chuyện gì cũng không qua mắt được điện hạ. Thật ra, chiều nay thiếp đi tìm A tỷ, là do ba vị Khả đôn kia tới tìm thiếp."
Triều Lỗ: "Chuyện gì?"
"Các tỷ ấy hỏi thiếp có muốn tham gia cuộc thi Trát Mộc Ngạn hay không. Tài đàn hát của thiếp không tốt, sợ mạo muội tham gia sẽ làm mất mặt điện hạ, nên thiếp đã đi hỏi A tỷ. A tỷ nói không cần tham gia, nhưng thiếp nghĩ đi nghĩ lại, vẫn nên hỏi ý kiến điện hạ thì hơn."
Lông mày Triều Lỗ hơi nhíu lại: "Không cần để ý."
Nguyễn Ngọc thở phào nhẹ nhõm: "Nếu điện hạ cũng nói vậy thì thiếp yên tâm rồi. Điện hạ vất vả cả ngày, ngủ sớm đi thôi."
Nói xong, Nguyễn Ngọc lại trở mình, để lại cho hắn một bóng lưng.
Trong lòng Triều Lỗ nghẹn lại.
Ở các bộ lạc thảo nguyên, thê tử không được phép quay lưng về phía trượng phu mà ngủ, nàng thế mà không biết quy tắc này?
Còn cả những lời nàng vừa nói, khiến Triều Lỗ cảm thấy kỳ quái.
Cái gì mà không giỏi đàn hát, sợ làm mất mặt hắn? Rõ ràng là bản thân nàng không muốn đi, hỏi A tỷ rồi vẫn chưa yên tâm, còn muốn đích thân hắn mở miệng đồng ý mới coi là có cớ thoái thác hoàn toàn chứ gì!
Trong lòng Triều Lỗ dâng lên cảm giác kỳ quái khó tả. Hắn nằm trong bóng tối u ám nhìn chằm chằm người bên cạnh một lúc, thấy nàng đã vô tư lự ngủ thiếp đi, tiếng hít thở đều đều vang lên, Triều Lỗ cười lạnh trong lòng.
Nữ nhân Trường An này, không hề đơn thuần yếu đuối như vẻ bề ngoài của nàng.
Sáng sớm hôm sau, lần này Nguyễn Ngọc không ngủ quên nữa. Lúc Triều Lỗ chuẩn bị dậy thì nàng cũng vội vàng dậy theo.
Thấy nam nhân đang đứng bên giường mặc y phục, nàng lập tức vén chăn ngồi dậy. "Điện hạ, để thiếp hầu hạ chàng."
Triều Lỗ xoay người, giọng điệu có chút lạnh nhạt: "Không cần, cô cứ ngủ tiếp đi."
Nói xong, hắn thắt chặt đai lưng rồi sải bước đi ra ngoài.
Nguyễn Ngọc: "?"
Mới sáng sớm tinh mơ, nàng không biết mình lại đắc tội gì với người này nữa, đúng là kỳ quái.
Nhưng nếu đối phương đã không cần nàng hầu hạ, từ nay về sau Nguyễn Ngọc liền tự giác gạch bỏ mục "sáng sớm hầu hạ thay y phục" ra khỏi danh sách việc cần làm.
Không lâu sau, Toàn nương và Thanh Quả bước vào, hầu hạ nàng rửa mặt thay y phục.
Phải nói rằng, Toàn nương vô cùng tận tụy với chức trách, lúc chải đầu cho nàng liền nhỏ giọng nói: "Khả đôn, nô tỳ nghe ngóng được, hôm qua Tứ điện hạ vì bất đồng chính kiến với Khả Hãn nên bị quở trách ngay tại trận."
Nguyễn Ngọc ngẩn người. "Bị quở trách ngay tại trận?"
Toàn nương: "Vâng... cho nên hôm qua lúc điện hạ trở về, tâm trạng rất không tốt... Nhưng chuyện này mọi người đều không dám nói công khai, nên hôm qua nô tỳ mới không nghe ngóng được..."
Nguyễn Ngọc hiểu rồi, hóa ra là như vậy.
Toàn nương: "Khả đôn, tình cảnh của Tứ điện hạ quả thực khá khó xử. Người xem, chúng ta có cần nỗ lực chút không..."
Nguyễn Ngọc: "Nỗ lực thế nào? Chuyện này bản thân hắn còn chẳng có cách nào, ta còn có cách được sao?"
Thanh Quả: "Hay là chúng ta an ủi điện hạ một chút?"
Nguyễn Ngọc nhớ tới khuôn mặt khó đăm đăm của nam nhân sáng nay, cười ha hả: "Thôi bỏ đi, ta không lượn lờ trước mặt hắn, chắc đó đã là sự an ủi lớn nhất đối với hắn rồi."
Toàn nương và Thanh Quả nhìn nhau, đều lẳng lặng không nói gì nữa.
Sau khi Nguyễn Ngọc sửa soạn xong xuôi liền chuẩn bị sang chỗ Thu phu nhân. Phận làm con dâu mỗi ngày thỉnh an mẹ chồng là lễ nghi, Thu phu nhân không có lệnh miễn cho nàng, thì nàng phải đi mỗi ngày.
Hơn nữa, nàng cũng không định lười biếng, dù sao hôm qua chính miệng nàng đã nói muốn bầu bạn với mẹ chồng nhiều hơn.
Lúc Nguyễn Ngọc đến, không ngờ Thu phu nhân cũng đang đợi nàng.
"Tới rồi à, cùng dùng bữa sáng đi."
Nguyễn Ngọc được sủng ái mà lo sợ, hành lễ xong liền ngồi xuống. Bữa sáng hôm nay vẫn là khẩu vị Trung Nguyên, Nguyễn Ngọc không nhịn được hỏi: "Đây là thói quen của mẹ, hay là đặc biệt vì con mà...?"
Ngụy thị cười cười: "Không phải đặc biệt chuẩn bị đâu, là đầu bếp ở đây cũng nắm được khẩu vị của ta rồi."
Nguyễn Ngọc thở phào: "Vậy con được hưởng ké của mẹ rồi, cung kính không bằng tuân mệnh ạ."
Hai mẹ con cùng dùng bữa sáng, Nguyễn Ngọc phát hiện Hải Lạp thế mà lại không có ở đây. Nàng đang do dự xem có nên hỏi thăm hay không, không ngờ Ngụy thị lại mở miệng hỏi trước: "An An, Trường An hiện giờ... thế nào rồi?"
Nguyễn Ngọc ngẩn ra, ngẫm nghĩ rồi đáp: "Rất tốt ạ, Bệ hạ thi hành chính sách mới, bá tánh an cư lạc nghiệp, chung sống với các nước lân bang xung quanh cũng rất hòa thuận."
Ngụy thị do dự một lát: "Ta là người Hán, con cũng biết đấy. Ta là muốn hỏi, Trần Vương phủ ở Trường An, hiện giờ ra sao rồi?"
"Trần Vương phủ?" Vì quá đỗi kinh ngạc, Nguyễn Ngọc nhất thời buột miệng thốt lên, nói xong mới nhận ra mình có chút kích động.
Nàng rũ mắt xuống, thu lại cảm xúc: "Bẩm mẹ, Trường An hiện giờ đã không còn Trần Vương phủ nữa."
"Con nói cái gì...?"
Nguyễn Ngọc cũng cảm thấy kỳ lạ: "Mười lăm năm trước Trần Vương điện hạ đã dời đến U Châu rồi, con nghĩ chuyện này hẳn là người trong thiên hạ đều biết..."
Tay của Ngụy thị hơi run rẩy: "Mười lăm năm, U Châu..."
Nguyễn Ngọc có chút căng thẳng, nàng dường như đã nhận ra một chút manh mối, nhưng không dám hỏi nhiều.
"Ý của con là, những năm này, Trần Vương chưa từng về kinh? Vậy trong dân gian có tin tức gì về U Châu không?"
Nguyễn Ngọc mím môi, mờ mịt nói: "Chuyện này, con thực sự không rõ lắm. Từ khi con bắt đầu hiểu chuyện thì chưa từng gặp qua Trần Vương điện hạ, nhưng dân gian rất sùng bái vị Vương gia này, trấn thủ U Châu, vô cùng tài giỏi..."
Ngụy thị nhắm mắt lại, rõ ràng là đang bình ổn cảm xúc. "Ta biết rồi, cảm ơn con, An An."
"Mẹ khách sáo rồi ạ..."
Dùng xong bữa sáng, Ngụy thị lại trò chuyện với nàng thêm vài chuyện khác, mãi đến khi tỳ nữ bước lên nhắc nhở hai câu, Nguyễn Ngọc mới đứng dậy cáo từ.
Đợi đi ra khỏi lều, trong lòng Nguyễn Ngọc dâng lên những cảm xúc khó tả. "Toàn nương, sao trong lòng ta cứ thấy bất an thế nào ấy?"
Toàn nương: "Có phải vì câu hỏi vừa rồi của phu nhân không? Nô tỳ cũng không ngờ tới, chẳng lẽ phu nhân và Trần Vương phủ có quan hệ gì sao?"
"Không thể nào. Nếu là thân quyến của Trần Vương phủ, địa vị của mẹ chồng sẽ còn cao hơn cả Hoa Luân Quận chúa."
Toàn nương chợt vỡ lẽ. Trần Vương chính là em trai ruột của Thiên tử đương triều, còn địa vị của Vinh Vương thấp hơn nhiều. Nếu Thu phu nhân có quan hệ với Trần Vương, tuyệt đối sẽ không có địa vị như thế này ở trên thảo nguyên.
Toàn nương nhất thời cũng không biết là chuyện gì, đành phải im lặng.
Hai người lặng lẽ đi về. Nguyễn Ngọc đang cân nhắc xem có nên đi tìm Hải Lạp một chuyến hay không, bỗng nhiên, từ đằng xa Hải Lạp đã vội vã đi về phía nàng, xem ra không cần phải đắn đo nữa rồi.
"A tỷ ——"
Nguyễn Ngọc còn chưa kịp mở miệng, Hải Lạp đã nắm chặt lấy tay nàng, giọng điệu nôn nóng: "An An, Triều Lỗ bị thương rồi! Muội mau đi cùng ta tới xem đệ ấy!"
Nguyễn Ngọc sững sờ.
...
Trên đường đi, nàng mới hiểu rõ đầu đuôi sự việc…
Bộ lạc Khách Nhĩ đưa tới một đàn ngựa chứng, đây là ngựa chứng thực sự, đến những người thuần ngựa khỏe mạnh nhất trong bộ lạc cũng phải chịu thua trước nó.
Nhưng bộ lạc Sát Cáp là kẻ mạnh, đối phương đưa ngựa chứng tới, lại trước mặt bao người ca ngợi Đại Hãn anh dũng. Hô Nhật Lặc cao hứng, ngay lập tức sai Triều Lỗ đi thử thuần phục một con ngựa, ngay trước mặt hai bộ lạc, lại là Đại Hãn đích thân chỉ điểm. Con ngựa chứng này, Triều Lỗ thuần phục được thì phải thuần phục, không thuần phục được thì có cắn răng cũng phải thuần phục.
(*) Ngựa chứng: chỉ những chú ngựa ngỗ nghích, bất kham.
Cuối cùng, đương nhiên là thuần phục thành công, nhưng bản thân hắn cũng bị thương một cánh tay.
Hải Lạp thực sự xót xa cho đệ đệ ruột của mình, suốt dọc đường đi cứ lau nước mắt: "Phụ hãn quá đáng lắm, ngựa mà chính bộ lạc Khách Nhĩ còn không thuần phục được, có bao nhiêu người thuần ngựa như thế, cứ nhất định bắt đệ đệ đi..."
Nguyễn Ngọc không dám tiếp lời này, nhưng trong lòng cũng cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ.
Triều Lỗ dù không được sủng ái thì cũng là Đài cát. Cái việc khổ sai này, không đến lượt hắn làm.
Hơn nữa bộ lạc Khách Nhĩ rõ ràng là dùng phép khích tướng, Đại Hãn làm sao có thể không biết. Chuyện này nếu không thành, kẻ mất mặt không chỉ là Triều Lỗ, mà là cả bộ lạc Sát Cáp.
Đại Hãn rốt cuộc là nghĩ thế nào?
Trong lúc suy tư, các nàng đã tới trường đua ngựa. Nơi này canh phòng nghiêm ngặt, nhưng thị vệ thấy Hải Lạp tới thì lập tức nhường đường: "Đại Biệt Cát."
Nguyễn Ngọc gần như bị Hải Lạp lôi xềnh xệch đi về phía trước. Vừa đi tới bên ngoài một túp lều, liền nghe thấy bên trong truyền ra tiếng A Phúc la lối om sòm: "Ngươi nhẹ tay chút được không! Ngươi muốn mưu sát Tứ điện hạ à!"
Ngay sau đó, Triều Lỗ nói: "Ngươi bé cái mồm thôi, có thấy mất mặt không?"
A Phúc rõ ràng là cũng cuống quá rồi. Hải Lạp đột ngột vén rèm xông vào, mấy người đàn ông trong lều đều ngẩn ra.
"A tỷ, sao tỷ lại tới đây."
Hải Lạp vừa lau nước mắt vừa hét: "Vết thương của đệ sao rồi! Cánh tay làm sao!"
"Ngã thôi, con ngựa đó đúng là hung dữ thật, nhưng may mà đệ ——"
Triều Lỗ nói được một nửa thì bỗng trợn tròn mắt, bởi vì Nguyễn Ngọc cũng đã bước vào, lẳng lặng đứng sau lưng Hải Lạp.
Nam nhân trẻ tuổi gần như ngay lập tức thu lại vẻ mặt, giọng nói cũng cố tình hạ thấp xuống vài phần.
"Không sao, chỉ là va đập chút thôi, con ngựa đó không làm ta bị thương được."
Hắn làm ra vẻ điềm nhiên như không, cứ như thực sự chẳng hề hấn gì. Nhưng giây tiếp theo, khi quân y siết chặt nẹp gỗ, Triều Lỗ đau đớn hít vào một hơi khí lạnh.
Biểu cảm trên mặt gần như vặn vẹo.
Nhưng hắn rất nhanh dùng khóe mắt liếc nhìn Nguyễn Ngọc, xác định nàng không nhìn thấy mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi cơn đau dịu đi, hắn lại không nhịn được lầm bầm: "Thực sự là vết thương nhỏ thôi, A tỷ tỷ cần gì phải... gọi cả nàng ấy tới làm gì..."
Hải Lạp còn chưa lên tiếng, Nguyễn Ngọc đã dịu dàng mỉm cười với hắn: "Điện hạ bị thương, thiếp thân lo lắng chẳng phải là điều nên làm sao? Vừa rồi thiếp cùng A tỷ vội vã chạy tới đây, trong lòng thực sự rất lo âu."
Nàng đứng đó, giọng nói dịu dàng, trong ánh mắt cũng thực sự mang theo vẻ lo lắng, khiến người ta thương xót.
Mấy người Cáp Tư đều hít sâu một hơi, trong mắt lộ ra vẻ kinh diễm, còn có mấy người ngưỡng mộ nhìn Đài cát nhà mình.
Triều Lỗ cũng ngẩn ngơ một lúc, bất chợt quay mặt đi chỗ khác.
"Không... không có việc gì... Cô không cần chuyện bé xé ra to..."
Lời nói vẫn khó nghe như cũ, nhưng giọng điệu rõ ràng đã chột dạ hơn nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


