Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Nàng Gió Xuân Gặp Lửa Hạ Chương 11: Ăn Khuya

Cài Đặt

Chương 11: Ăn Khuya

Đêm xuống, Nguyễn Ngọc đi ngủ trước.

Triều Lỗ lại chui vào trong thư phòng.

A Phúc mặt mày ủ rũ suốt buổi, muốn nói lại không dám, cuối cùng thấy sắc mặt điện hạ nhà mình khó coi quá, mới lấy hết dũng khí bước lên nói: "Điện hạ, đều trách nô tài ngu ngốc... lại quên mất chuyện này. Nếu nô tài tự mình đi hỏi, ngài đã không đến nỗi mất mặt trước Khả đôn..."

Ai ngờ vừa dứt lời, Triều Lỗ đã phóng cho hắn một ánh mắt sắc như dao: "Ta mất mặt trước nàng ấy?"

A Phúc giật mình, vội vàng tự vả miệng mình: "Nô tài lắm mồm, không có, không có đâu ạ."

"Hừ!" Triều Lỗ đặt mạnh quyển sách xuống.

"Chỉ là một đĩa bánh ngọt thôi mà, ta hẹp hòi thế sao?! Chỉ là ngươi quá ngu ngốc, làm chuyện gì cũng không xong, toàn gây họa cho ta!"

"Điện hạ dạy phải..."

Triều Lỗ bĩu môi. Tuy bánh ngọt đó ăn cũng ngon đấy, nhưng thì sao chứ? Chẳng lẽ hắn lại vì miếng ăn mà cúi đầu? Nực cười!

Triều Lỗ vừa nghĩ như vậy, bỗng nhiên bụng lại vang lên một tiếng "rột" kéo dài ——

Hai chủ tớ đều ngẩn người.

A Phúc vội nói: "Điện hạ, để nô tài đi lấy chút đồ ăn khuya cho ngài nhé?"

Lúc ăn tối Triều Lỗ vội vã rời đi, quả thực là chưa ăn no.

Hắn ngẫm nghĩ một lát, không biết tại sao lại nhớ tới bát canh gà nàng uống buổi chiều.

Trông có vẻ cũng không tệ.

Thỉnh thoảng đổi khẩu vị cũng được chứ nhỉ.

"Đi múc cho ta một bát canh gà tới đây."

"Hả?"

Triều Lỗ: "Điếc à?"

A Phúc hoàn hồn: "Vâng vâng vâng, nô tài đi ngay đây!"

Triều Lỗ đặt quyển sách xuống, dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Chẳng bao lâu sau, A Phúc đã quay lại, nhưng mặt mày hắn vẫn ủ rũ như cũ, trên tay không có canh gà, chỉ có mấy miếng thịt khô quắt queo.

"Điện hạ... nhà bếp nói hết canh gà rồi, Khả đôn đã mang biếu một ít cho phu nhân và Đại Biệt Cát, chỉ còn lại những thứ này thôi..."

Triều Lỗ nghẹn lời: "Thịt khô?! Đến đồ nóng hổi cũng không còn à?!"

"Vâng... hay là nô tài bảo nhà bếp nổi lửa nấu lại nhé?"

Triều Lỗ có chút bực bội: "Khỏi cần!"

A Phúc: "Điện hạ đừng để mình chịu thiệt mà, sẽ xong nhanh thôi ạ."

"Ta bảo không cần là không cần! Ngươi về đi! Ta cũng muốn nghỉ ngơi rồi!"

A Phúc thấy điện hạ có vẻ nổi giận, không dám nói thêm gì nữa, nhưng hắn cũng không hiểu, điện hạ đây là đang giận dỗi với ai thế?

Bản thân Triều Lỗ cũng không nói rõ được, chỉ cảm thấy hơi phiền muộn. Tuy nhiên, khi hắn trở về phòng ngủ, ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng trong không khí, sự phiền muộn này liền tan thành mây khói.

Thanh Quả đang trực đêm, nhẹ nhàng chạy tới: "Điện hạ, Khả đôn đã nghỉ ngơi rồi. Người dặn nô tỳ đợi ngài, nói ngài vất vả lắm, đặc biệt để phần cho ngài một bát canh gà, ngài có muốn uống cho ấm bụng rồi hẵng ngủ không?"

Triều Lỗ ngẩn ra trong chốc lát mới nói: "Ta vất vả cái gì..."

Thanh Quả cười nói: "Ngài bị thương mà vẫn thức đọc sách, Khả đôn đương nhiên xót ngài rồi."

Triều Lỗ ho một tiếng, sắc mặt có chút kỳ quái.

"Bưng lên đi."

"Vâng."

Thanh Quả rất nhanh đã quay lại, không chỉ bưng tới bát canh gà nóng hổi mà còn có một đĩa bánh ngọt màu trắng ngà. Triều Lỗ ngước mắt nhìn nàng ấy, Thanh Quả cười mà không nói.

"Mời điện hạ dùng, nô tỳ cáo lui."

Nàng ấy đi rất nhanh, Triều Lỗ nhìn bữa khuya trước mặt, im lặng hồi lâu.

Nguyễn Ngọc quả thực đã ngủ trước, nhưng lúc Triều Lỗ về phòng, nàng vẫn mơ màng tỉnh dậy.

"Điện hạ về rồi à?"

Giọng nàng rõ ràng là rất buồn ngủ, mềm mại, mang theo chút giọng mũi.

Triều Lỗ "ừ" một tiếng, cởi áo lên giường. Nguyễn Ngọc như đang hoàn thành quy trình nào đó, nói rất nhanh: "Điện hạ vất vả rồi, ngủ sớm đi thôi..."

Nam nhân nằm xuống không nói gì, nhưng lúc Nguyễn Ngọc sắp ngủ thiếp đi, hắn lại bỗng nhiên nói: "Ta ăn bữa khuya rồi, rất ngon."

Nguyễn Ngọc: "Ừm... ngon."

"Nhưng mà, lần sau không cần để phần đâu."

Nguyễn Ngọc buồn ngủ muốn chết, một câu cũng chẳng muốn nghe: "... Được."

Triều Lỗ cũng nghe ra sự qua loa trong giọng nói của nàng, lại im lặng một lát.

Hắn cử động chân, bỗng phát hiện tối nay trên giường có hai cái chăn bông dày. Nàng tự quấn chặt mình trong chăn, giống như một con tằm, ở góc độ này chỉ có thể nhìn thấy búi tóc đen nhánh trên đỉnh đầu.

Không biết có phải do bát canh gà kia hay không, Triều Lỗ bỗng thấy hơi nóng, chân dài đá một cái, cái chăn của hắn liền rơi xuống đất.

Hắn trở mình, nhìn chằm chằm vào gáy nàng không chớp mắt, một câu hỏi nảy ra trong đầu ——

Ngủ thế này, không sợ bị ngạt chết sao?

...

Nguyễn Ngọc ngủ một giấc tỉnh dậy, theo bản năng tưởng rằng bên cạnh vẫn không có ai, nàng định vươn vai một cái, nhưng giây tiếp theo lại nghe thấy tiếng "bốp".

Triều Lỗ nhíu mày, bị một cái tát đánh thức.

Nguyễn Ngọc giật mình, lúc này mới phát hiện hai người nằm sát sạt nhau! Rõ ràng trước khi ngủ là hai cái chăn, lúc này thế mà lại đắp chung một cái, nàng vừa vươn tay ra liền vả ngay vào cằm nam nhân.

Rùng mình một cái, cơn buồn ngủ của Nguyễn Ngọc bay biến sạch trơn.

"Điện hạ...?"

Triều Lỗ cũng tỉnh, ánh mắt có một khoảnh khắc mờ mịt, lát sau mới phản ứng lại, đưa tay sờ sờ cằm.

"Đau không? Thiếp không cố ý..."

Triều Lỗ nhìn nàng. Nữ tử vừa mới ngủ dậy chỉ mặc một chiếc áo lót, không có lớp áo bào dày cộm ban ngày che chắn, trông có vẻ càng thêm mảnh mai.

Màu hồng nhạt, chỗ cổ áo còn hơi nhăn nhúm, tầm mắt di chuyển xuống dưới, một mảng trắng nõn thấp thoáng ẩn hiện lọt vào mắt Triều Lỗ.

Trong nháy mắt, một cảm giác quen thuộc lan từ sống lưng xuống dưới thắt lưng.

Nam nhân vội vã dời tầm mắt đi chỗ khác.

"Không đau."

Hắn lập tức xoay người dậy, đưa lưng về phía nàng ngồi bên mép giường, một tay gần như ngay lập tức chỉnh lại đai lưng, tránh để bị bẽ mặt.

Chút sức lực ấy của nàng, cũng chỉ như mèo con cào người mà thôi.

Nguyễn Ngọc thở phào nhẹ nhõm: "Không biết ngài chưa dậy, cứ tưởng ngài đã đi thao luyện như mọi khi rồi..."

Triều Lỗ không nói gì, đứng dậy cầm lấy y phục rồi đi thẳng. Nguyễn Ngọc thở phào, vội vàng dậy gọi Thanh Quả và Toàn nương vào.

Triều Lỗ tuy không đi thao luyện nhưng vẫn phải đến Kim trướng. Dùng bữa sáng đơn giản xong, Nguyễn Ngọc cũng ra ngoài đi thỉnh an mẹ chồng.

Trên đường đến chỗ Thu phu nhân, Nguyễn Ngọc nghe Toàn nương kể chuyện Đại Hãn đã tới đây hai ngày trước.

Nguyễn Ngọc vô cùng kinh ngạc.

Toàn nương cũng vậy: "Đại Hãn đã tới, nhưng chúng ta lại không hề hay biết. Chẳng lẽ Đại Hãn không qua đêm? Chỉ đến thăm phu nhân thôi sao? Cũng không có ai nhắc tới, mãi hôm nay nô tỳ mới nghe được một tiểu tỳ nữ trong bếp lỡ miệng nói ra."

Nguyễn Ngọc ngẫm nghĩ, hạ giọng nói: "Vậy chứng tỏ Phụ hãn không muốn để người khác biết, bà giữ kín miệng đấy."

"Nô tỳ hiểu."

"Tham kiến Khả đôn." Cách đó không xa bỗng truyền đến giọng nói của một nam nhân, Nguyễn Ngọc dừng bước.

Nàng ngẩng đầu nhìn đối phương, cười: "Ta nhận ra ngươi, ngươi tên Dương Sung, là người bên cạnh Tứ điện hạ."

Dương Sung hành lễ theo kiểu Trung Nguyên, khom lưng chắp tay vái chào: "Vâng."

"Miễn lễ đi."

Dương Sung đứng thẳng dậy: "Đa tạ."

"Sao ngươi không cùng Tứ điện hạ đến Kim trướng?"

Dương Sung nói: "Có Cáp Tư bọn họ rồi, bệnh cũ của phụ thân thuộc hạ tái phát hai hôm nay, điện hạ cho thuộc hạ nghỉ hai ngày."

"Lệnh tôn đã đỡ hơn chưa?" Nguyễn Ngọc lập tức quan tâm hỏi.

"Đỡ hơn nhiều rồi, đa tạ Khả đôn quan tâm."

Nguyễn Ngọc cười nói: "Không cần khách sáo như vậy, chỉ là phụ thân ngươi là...?"

Hình như nàng chưa từng nghe nói phụ thân Dương Sung giữ chức vụ gì, Dương Sung giải thích: "Gia phụ là gia nhân của phu nhân, sau khi đến thảo nguyên được Đại Hãn ban hôn. Hai năm nay tuổi tác đã cao, không còn giữ chức vụ gì, chỉ ở nhà tĩnh dưỡng."

Nguyễn Ngọc chợt hiểu ra.

Nàng nói: "Lát nữa ta thay mặt điện hạ gửi chút thuốc bổ cho phụ thân ngươi, ngươi đừng khách sáo với ta. Nói ra thì chúng ta cũng coi như là đồng hương, sau này có khi còn phải nhờ đại nhân chiếu cố."

Dương Sung vội vã vái chào lần nữa: "Khả đôn quá lời rồi, người có việc gì cứ sai bảo thuộc hạ một tiếng là được."

Nguyễn Ngọc mỉm cười gật đầu, hai người trò chuyện thêm vài câu rồi từ biệt.

Đi xa rồi, Nguyễn Ngọc nói: "Toàn nương, bà chuẩn bị một ít thuốc bổ thượng hạng gửi qua đó, thuận tiện ——"

"Khả đôn yên tâm, tỳ hiểu rồi, tỳ sẽ đi nghe ngóng."

Nguyễn Ngọc gật đầu, Toàn nương thông minh, nhiều chuyện không cần nàng nói nhiều.

Không phải nàng đa nghi muốn đi dò la khắp nơi, chỉ là nàng cứ cảm thấy có chút kỳ quái. Vốn dĩ đây là chuyện của bậc cha chú, nàng không nên vượt quyền, nhưng sự thăm dò của Ô Na, việc Triều Lỗ bị thương...

Nàng mới đến đây, chỉ là không muốn rơi vào thế bị động mà thôi.

Từ trong trướng của Thu phu nhân đi ra, Nguyễn Ngọc lại sang chỗ Hải Lạp một chuyến.

Nàng khá thích nơi này, tự do tự tại, tính tình Hải Lạp lại thẳng thắn, đặc biệt.

Chỉ là hôm nay, Nguyễn Ngọc mới biết được một chuyện lớn ——

Hải Lạp thế mà đang dỗ con trai.

Đối diện với vẻ mặt trợn tròn mắt của Nguyễn Ngọc, Hải Lạp cười nói: "Muội không biết cũng là bình thường, ta là con gái đã xuất giá quay về thủ tiết, được một năm rồi.

Mười sáu tuổi ta đã gả đến bộ lạc Cáp Lương, sinh ra Bố Hách. Đáng tiếc trượng phu qua đời khi đứa bé này mới hai tuổi, ta trở về nhà mẹ đẻ, nhưng ông bà nội thỉnh thoảng sẽ đón thằng bé qua đó ở một thời gian, mới đưa về đây."

Khi Hải Lạp nhìn con trai, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương của người mẹ. Nguyễn Ngọc lúc này đã biết chuyện, liền lấy một miếng ngọc bội mang theo bên người tặng cho Bố Hách.

"Đây là ta cầu được ở một ngôi chùa nổi tiếng ở Trường An trước kia, sau này tặng cho thằng bé nhé."

Hải Lạp ngạc nhiên mừng rỡ: "An An, cảm ơn muội nhé... Muội khách sáo quá."

"Người một nhà cả, A tỷ đừng khách sáo với muội."

Sắp đến hoàng hôn, Nguyễn Ngọc phải về rồi.

Hôm nay quả thực hơi bận rộn, bởi vì vừa về đến lều.

Mộc cô cô bên cạnh Khả đôn lại tới.

Đưa phần thưởng cho Nguyễn Ngọc, là một bộ trang sức bằng ngọc thượng hạng.

Dù sao Đại Hãn hai hôm trước vừa ban thưởng xong, Đại Khả đôn cũng phải thể hiện một chút.

Nguyễn Ngọc hành lễ tạ ơn: "Hôm nay muộn quá rồi, ngày mai ta sẽ đích thân tới trướng của Khả đôn tạ ơn."

Mộc cô cô mỉm cười: "Không vội, Tứ điện hạ gần đây bị thương, ý của Khả đôn là vất vả cho người chăm sóc ngài ấy thật tốt. Lễ hội Tổ Lỗ sắp tới e là Tứ điện hạ không thể tham gia được, mong điện hạ bảo trọng thân thể."

Nguyễn Ngọc ngẩn người, lời này là có ý gì...?

Nàng đang do dự có nên hỏi hay không thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân của Triều Lỗ.

Giây tiếp theo, người đã vén rèm bước vào.

Mộc cô cô lập tức hành lễ: "Tham kiến Tứ điện hạ."

Triều Lỗ liếc nhìn bà ta, nhàn nhạt "ừ" một tiếng: "Chuyện gì?"

"Đại Khả đôn ban thưởng, nô tỳ mang tới cho Tứ Khả đôn."

Triều Lỗ tùy ý liếc qua những thứ trong mâm, không nói gì.

"Điện hạ, nô tỳ cáo lui."

Sau khi Mộc cô cô đi, Nguyễn Ngọc đứng dậy nói: "Điện hạ, dọn cơm nhé?"

Triều Lỗ gật đầu tùy ý, ngồi xuống trước bàn.

Nguyễn Ngọc không nhìn đống ngọc kia, bảo Toàn nương cất đi, sau đó sai Thanh Quả đi truyền cơm.

Bữa tối nhanh chóng được mang lên, Nguyễn Ngọc cũng ngồi xuống trước mặt Triều Lỗ: "Điện hạ dùng bữa đi."

Triều Lỗ bỗng nhiên nói: "Sao không xem phần thưởng của Khả đôn?"

Nguyễn Ngọc ngẩn người: "Không vội."

"Cô không vui à?"

Nguyễn Ngọc cảm thấy khó hiểu: "Tại sao thiếp phải vui?"

Triều Lỗ cầm đũa lên: "Hôm đó Phụ hãn ban thưởng, thấy cô rất vui vẻ, tưởng cô thích."

Nguyễn Ngọc sững sờ hồi lâu, lại cảm thấy có chút cạn lời.

Nàng hơi giận, nhưng nghĩ lại thì thấy không cần thiết.

Suy nghĩ một chút, nàng bỗng chủ động gắp cho Triều Lỗ một miếng thịt.

"Thiếp không phải thích vàng ngọc, chỉ là điện hạ được ban thưởng, thiếp mới vui mừng."

Lời này tất nhiên là có chút trái lòng, nhưng ai bảo Triều Lỗ lại coi thường nàng trước!

Nàng cũng không muốn giải thích nhiều.

Nhưng Nguyễn Ngọc không ngờ, lời nói vừa nghe đã thấy vài phần giả tạo của nàng lại khiến Triều Lỗ ngẩn người, nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu.

Một lát sau, hắn thế mà lại chủ động cúi đầu: "Ồ, xin lỗi, ta không cố ý nói như vậy, chỉ là Khả đôn trước giờ cũng không thích mẫu thân ta, cho nên..."

Hắn chắc là rất không giỏi xin lỗi, nói được một nửa thì thôi.

Có điều, hắn dùng hành động để biểu thị ——

Hắn vươn đũa ra, giây tiếp theo, trong bát Nguyễn Ngọc có thêm một miếng thịt lớn.

Là miếng thịt mỡ còn dính cả mỡ cừu.

Nguyễn Ngọc: "..."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc