Khi Nguyễn Ngọc đang trò chuyện với Đổng Vũ, cách đó không xa, vài vị Đài cát khác đã vây quanh Triều Lỗ.
"Tứ đệ! Nghe nói đệ có được cung Huyền Thiết! Mau lấy ra cho bọn ta mở mang tầm mắt đi!" Người nói là Tam Đài cát Tra Nhĩ. Ngày đại hôn của Nguyễn Ngọc và Triều Lỗ, Tra Nhĩ vừa khéo phải đến bộ lạc A Nhĩ Thiện xử lý việc gấp nên không tham gia đại điển.
Đạt Mộ nói: "Tam đệ, đệ có chừng mực chút đi, cánh tay Tứ đệ dù sao vẫn còn bị thương."
Tra Nhĩ cười cười: "Vết thương này của Tứ đệ vài ngày là khỏi thôi! Đệ có đụng vào hắn đâu!"
Các huynh trưởng đều rất hưng phấn, ngược lại Triều Lỗ có chút mất hứng. Bọn họ muốn xem cung Huyền Thiết thì Triều Lỗ cứ để mặc cho bọn họ xem. Đạt Mộ chỉ nhìn qua hai ba lần, liền hỏi: "Con ngựa hôm đó đệ thuần phục, Phụ hãn cũng ban cho đệ rồi, còn nắm chắc không?"
Triều Lỗ nói: "Ừm, là một hạt giống tốt. Đệ đã thuần phục được nó, nghĩ lại chắc nó sẽ không kháng cự đệ quá nhiều đâu, lát nữa đi xem thử."
Tra Nhĩ kích động nói: "Đệ cũng đi, đệ cũng đi!"
Đạt Mộ cạn lời liếc nhìn hắn, nói: "Vậy hôm nay được hưởng ké hào quang của Tứ đệ, chúng ta cùng đi xem thử nhé?"
Triều Lỗ ưng thuận.
Lúc hắn đang nói chuyện với các huynh đệ, ánh mắt bỗng nhìn về phía không xa. Nguyễn Ngọc và Đổng Vũ đã nói lời từ biệt, nhưng vẫn đứng tại chỗ lưu luyến đưa mắt nhìn theo. Có thể thấy được, nàng rất nhớ Trường An.
Triều Lỗ lạnh nhạt thu hồi tầm mắt, lại bắt gặp ánh mắt của Đạt Mộ. Đạt Mộ nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, cười cười: "Tứ đệ muội đứng một mình ở đó hóng gió, hay là Tứ đệ đưa người về trước đi."
"Không cần." Triều Lỗ dứt khoát từ chối.
Mà lúc này Nguyễn Ngọc cuối cùng cũng quay đầu lại, ánh mắt Triều Lỗ vốn đang nhìn sang lập tức thu về.
Nguyễn Ngọc bước tới, hành lễ: "Tham kiến các vị điện hạ."
Ở đây chỉ có Tra Nhĩ là chưa từng gặp Nguyễn Ngọc. Hôm nay lần đầu tiên nhìn thấy, không khỏi lộ ra vài phần kinh diễm.
Triều Lỗ lơ đễnh hỏi: "Xong rồi à?"
Nguyễn Ngọc mỉm cười: "Vâng, xong rồi ạ."
"Lát nữa ta phải cùng Đại ca bọn họ đến trường đua ngựa, sẽ về muộn một chút."
Nguyễn Ngọc hiểu ý, nói: "Vâng, vậy thiếp về phủ trướng trước, không làm phiền các vị điện hạ nữa."
Nói xong, Nguyễn Ngọc lại khẽ nhún người, Triều Lỗ gật đầu, tùy ý đáp một tiếng.
Sau khi Nguyễn Ngọc đi khỏi, Tra Nhĩ không kìm được liền nói: "Danh bất hư truyền, quả nhiên danh bất hư truyền nha. Tứ đệ, đệ thật là có phúc, ai cũng nói Ngọc Châu là đệ nhất mỹ nhân A Nhĩ Thiện, ta thấy đứng trước mặt đệ muội cũng chỉ đến thế mà thôi."
Đạt Mộ nhíu mày: "Tra Nhĩ, chú ý lời nói của đệ."
Tra Nhĩ ngượng ngùng im miệng.
Triều Lỗ vẫn không cho là đúng, quay đầu nhìn bóng lưng Nguyễn Ngọc.
Eo nhỏ đến mức e là hắn một tay cũng nắm trọn, thật không biết đẹp ở chỗ nào.
Sau khi Nguyễn Ngọc trở về phủ trướng thì có chút thương cảm. Từ nay về sau, trên thảo nguyên này thực sự chỉ còn lại một mình nàng đơn thương độc mã. Tuy nhiên tin tức Đổng đại nhân mang đến hôm nay cũng coi như một sự an ủi, biết được nương và đệ đệ sống cũng không tệ, tâm trạng nàng cũng tốt lên một chút.
Buổi chiều không có việc gì quan trọng, Nguyễn Ngọc vốn định sang chỗ Hải Lạp, ai ngờ Ô Na bỗng nhiên tới chơi.
Nguyễn Ngọc ngẩn người, rồi vội vàng đích thân ra nghênh đón.
"Tham kiến Đại Khả đôn." Nguyễn Ngọc hành lễ, bị Ô Na đỡ dậy: "Muội khách sáo như vậy làm gì, đều là người một nhà cả. Theo quy tắc của người Hán các muội, muội nên gọi ta một tiếng A tẩu mới phải?"
Nguyễn Ngọc cười đáp vâng.
Ô Na: "Vậy sau này muội cứ gọi ta như thế là được."
"Vâng, mời A tẩu vào trong."
Hai người vẫn ngồi ở trướng ngoài, Ô Na nói rõ mục đích đến đây: "Thật ra cũng không có chuyện gì quan trọng, là A mẹ và Đạt Mộ đều rất lo lắng cho vết thương của Triều Lỗ, hôm nay đặc biệt bảo ta đưa tới chút thuốc. Tứ đệ đã đỡ chút nào chưa?"
Nguyễn Ngọc: "Đa tạ Khả đôn và điện hạ, vết thương của Tứ điện hạ đã đỡ nhiều rồi. Hôm đó đại phu đã kê không ít thuốc, Phụ hãn cũng ban tặng rất nhiều."
Ô Na: "Tứ đệ đâu chỉ có sức lực lớn, đại hội Na Đạt Mộ năm ngoái Tứ đệ cưỡi ngựa bắn cung và đấu vật đều rất lợi hại, chỉ là muội chưa thấy mà thôi."
"Vậy cũng không bằng Đại điện hạ." Nguyễn Ngọc cười nói.
Ô Na không ngờ nàng lại nói như vậy, dường như có chút ngạc nhiên, mỉm cười. Nguyễn Ngọc đưa cho nàng ấy một chén trà.
Đúng lúc này, người của Kim trướng đưa lụa và đai vàng được ban thưởng tới, Toàn nương vào bẩm báo. Nguyễn Ngọc nói: "Cất vào kho trước đi, nhớ mời sứ giả uống trà."
Toàn nương cười nói: "Vâng, Khả đôn."
Ô Na nhìn nàng thêm vài lần, bỗng nhiên nói: "Cũng không thể nói như vậy, Đại điện hạ bây giờ thân phận ở đó, rất nhiều lúc không tham gia mấy cái này nữa, nhưng chàng ấy cũng rất muốn so tài với Triều Lỗ, lúc ở trong phủ trướng cứ hay lải nhải mãi, chắc lần này đợi vết thương của Triều Lỗ lành hẳn, hai người họ lại sắp đi tỷ thí rồi."
"Đại điện hạ thân phận tôn quý, đương nhiên là không thể tùy tiện ra sân rồi."
Mày mắt Ô Na tràn đầy vẻ tự hào: "A ba ta cũng nói như vậy."
"A ba của A tẩu là..."
Ô Na cười nói: "Ta là người bộ lạc Khách Nhĩ, A ba ta là Hòa Thiện Thân vương của bộ lạc Khách Nhĩ."
Nguyễn Ngọc vỡ lẽ: "Thảo nào khí độ của A tẩu bất phàm, vô cùng xứng đôi với Đại điện hạ."
"Ta thấy Tứ đệ muội không chỉ xinh đẹp mà còn rất khéo ăn khéo nói, phụ thân của muội chẳng phải cũng là Vinh Vương ở Trường An sao, thân phận cũng đâu có kém ta."
Nguyễn Ngọc cười cười: "Không bằng A tẩu đâu, Hòa Thiện Thân vương của bộ lạc Khách Nhĩ, muội ở Trường An cũng có nghe danh, dũng cảm thiện chiến, là anh hùng của thảo nguyên."
Tâm trạng Ô Na rất tốt, trò chuyện với Nguyễn Ngọc một hồi lâu. Lúc về, Nguyễn Ngọc vẫn nhận hết những thứ nàng ấy mang tới, ngoài ra còn tặng lại cho Ô Na một ít lá trà và bánh ngọt, đích thân tiễn người ra tận ngoài lều.
Đợi người đi khỏi, Thanh Quả bước lên nói: "Cô nương, Đại Khả đôn tới là vì...?"
Nguyễn Ngọc quay lại trước bàn, nhìn hộp thuốc kia: "Toàn nương thấy thế nào?"
Lúc này Toàn nương cũng đã quay lại, nói: "Nô tỳ cảm thấy, Đại Khả đôn dường như là tới để thăm dò cách nhìn của người đối với Tứ điện hạ."
Đưa thuốc chắc chắn chỉ là cái cớ, Tứ điện hạ đã bị thương hai ba ngày rồi, sao lúc này mới đột nhiên nhớ tới.
Nguyễn Ngọc chống cằm lẩm bẩm: "Tính tình nữ tử thảo nguyên vẫn là thẳng thắn bộc trực. Tuy rằng lời nói có ẩn ý, nhưng ở cái phủ đệ ăn thịt người tại Trường An kia, ta đã gặp qua đủ loại người muôn hình vạn trạng rồi. Tỷ ấy vừa vào đã nhắc tới chuyện Phụ hãn ban thưởng, có lẽ không chỉ để thăm dò thái độ của ta với Triều Lỗ, mà còn để xem ta có vì sự ban thưởng hôm nay mà thay đổi gì không."
Toàn nương lập tức nhìn quanh bốn phía: "Khả đôn... không được gọi thẳng tên huý của điện hạ nha..."
Nguyễn Ngọc phản ứng lại: "Không sao, lại không có người ngoài. Toàn nương, bà thấy ta nói có đúng không?"
Toàn nương cười nói: "Khả đôn thông tuệ, tỳ nữ cũng nghĩ như vậy. Xem ra, vị Đại Khả đôn này tâm tư cũng khá nhiều, chẳng lẽ Đại điện hạ có chút kiêng kỵ Tứ điện hạ?"
"Chẳng qua chỉ là một lần thuần ngựa... Điện hạ còn bị thương, tại sao họ lại để tâm như vậy?" Nguyễn Ngọc đăm chiêu suy nghĩ.
Vừa rồi trong lời nói của Ô Na còn đặc biệt nhắc tới Đại Khả đôn, chẳng lẽ người kiêng kỵ Triều Lỗ còn có cả Khả đôn? Nhưng không thể nào, mẹ chồng không được sủng ái, Phụ hãn một năm cũng chẳng tới một lần, tiếng tăm Triều Lỗ lại không tốt. Bất kể là Nhị điện hạ hay Tam điện hạ, điều kiện đều tốt hơn Triều Lỗ, bọn họ mới là đối thủ cạnh tranh mạnh nhất chứ...
Trường đua ngựa.
Con ngựa chứng Triều Lỗ thuần phục hôm trước nay đã cúi đầu, nhưng chỉ giới hạn với Triều Lỗ. Hôm nay nhìn thấy người, tuy có chút không phục, nhưng nó vẫn cúi cái đầu cao quý xuống.
Tâm trạng Triều Lỗ rất tốt, đưa tay vuốt ve bờm ngựa bóng mượt vài cái.
Tra Nhĩ ghen tị muốn chết: "Bao giờ ta mới có thể có được một con bảo mã như thế này chứ?"
Ba Nhã Nhĩ cười lạnh một tiếng nói: "Đệ bớt uống rượu, bớt chìm đắm trong nữ sắc đi, chẳng bao lâu nữa sẽ thuần phục được một con thôi."
Tra Nhĩ không cho là đúng: "Đệ chỉ là yêu thích chút phong nguyệt thôi mà, đâu có cuồng sùng bái vũ lực như các huynh, thế mà lại bị Nhị ca nói thành vô dụng như vậy, haizz!"
Đạt Mộ: "Chỉ là yêu thích một chút? Tra Nhĩ, mấy chuyện hoang đường của đệ bên ngoài ta không nhắc tới, đệ đừng tưởng Phụ hãn không biết, cũng đừng tưởng sẽ không truyền đến tai Ngọc Châu."
Tra Nhĩ bĩu môi: "Đệ tới xem bảo mã, không phải nghe các huynh giáo huấn!"
Nói xong, hắn chạy tới trước mặt Triều Lỗ, nhưng ngựa của Triều Lỗ dường như cũng chẳng ưa gì hắn, xoay người phun hai luồng khí, sắc mặt Tra Nhĩ sượng trân.
"Tứ đệ, tên cho con ngựa này đệ nghĩ xong chưa?" Đạt Mộ hỏi.
Triều Lỗ vẫn đang vuốt lông ngựa, nói: "Vẫn chưa."
"Cũng không cần vội, về nhà từ từ nghĩ, đợi đến lễ hội Tổ Lỗ đệ cưỡi nó chạy một vòng, nhất định vô cùng oai phong!"
Triều Lỗ không tỏ rõ ý kiến. Đạt Mộ thấy hắn không tiếp lời cũng không nói tiếp nữa.
Trong lúc mấy huynh đệ đang ngắm bảo mã ở trường đua, Nguyễn Ngọc lại đi tới phòng bếp nhỏ một chuyến.
Nàng lại tự tay làm một ít bánh sữa, còn làm thêm ít đậu phụ sữa.
Đậu phụ sữa là một trong những món ăn truyền thống của thảo nguyên, nàng ăn thấy cũng khá thích, rảnh rỗi không có việc gì làm bèn làm thêm một ít.
Đợi bánh sữa ra lò, Nguyễn Ngọc liền sai người đưa hai đĩa chia nhau mang cho Hải Lạp và Thu phu nhân, Toàn nương lập tức nhận lời.
"Điện hạ về rồi!"
Giọng A Phúc truyền tới, Nguyễn Ngọc rửa tay dặn dò Thanh Quả: "Dọn cơm đi."
"Vâng."
Nàng đi ra đón người. Triều Lỗ đạp lên ánh hoàng hôn trở về cửa phủ trướng nhà mình liền nhìn thấy bóng dáng mảnh mai kia.
Trong đầu không kìm được lại hiện lên lời nói ban ngày của Tam ca.
Rốt cuộc là đẹp ở chỗ nào?
Ánh mắt Triều Lỗ không ngừng lượn lờ trên mặt nàng.
Nguyễn Ngọc vốn đang cười đi ra đón người, lúc này nụ cười dần dần cứng lại.
Người này... làm gì mà nhìn nàng như thế...?
"Điện hạ, trên mặt thiếp có dính bẩn sao?"
Triều Lỗ thu hồi tầm mắt, nhàn nhạt nói: "Không có."
Nguyễn Ngọc cảm thấy khó hiểu, đi theo hắn cùng vào trong trướng.
Nếu ban ngày Triều Lỗ đã nói câu đó, Nguyễn Ngọc cũng không định để bản thân chịu thiệt, ngay trong ngày liền sắp xếp cho mình một đầu bếp Trường An. Cho nên bàn ăn hôm nay có thể nói là ranh giới rõ ràng, một bên là thịt trâu thịt dê nóng hổi và rượu ngon, một bên là một bát canh gà nồng đượm cùng rau xanh. Thịt trâu thịt dê đơn giản đựng trong một cái chậu lớn, cũng chẳng được thái xắt tỉ mỉ, rau xanh lại được bày trong đĩa sứ trắng, canh gà cũng vậy, lớp mỡ vàng óng sóng sánh, còn có nấm rơm ngậm đầy nước canh và hành hoa xanh mướt.
Thô lỗ và tinh tế, rõ ràng dễ thấy.
Triều Lỗ nhìn bát canh gà kia mấy lần, bỗng nói: "Tưởng cô thật sự chỉ ăn cỏ."
Nguyễn Ngọc: "?"
Bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của nàng, Triều Lỗ cũng không định giải thích, ngồi xuống liền bắt đầu ăn như hổ đói.
Nguyễn Ngọc ít nói, cũng thong thả bắt đầu dùng bữa.
Khẩu vị dần dần quay lại, cơm chan canh gà nàng thực sự rất thích, ăn liền một bát rưỡi mới dừng lại.
Lúc này Thanh Quả bưng bánh ngọt đi vào, cười đặt trước mặt Nguyễn Ngọc. Triều Lỗ nhìn thấy, bỗng nhiên nói: "Sao lại đưa cho nàng ấy, đây chẳng phải là A tỷ cho ta sao?"
Mọi người lại ngẩn ra.
Nguyễn Ngọc không dám tin nhìn hắn: "Điện hạ đi xin rồi à?"
Triều Lỗ: "Sao, cô cũng thích loại bánh này? Cũng phải, tay nghề A tỷ ta vốn rất tốt." Nói xong, hắn nghênh ngang vươn tay ra.
A Phúc vỗ trán, bỗng nhiên nói: "Điện hạ, nô tài lại quên mất rồi..."
Triều Lỗ ngẩn người, khóe miệng giật giật: "Đồ ngu."
Nguyễn Ngọc thực sự không nhịn được, phì cười: "Điện hạ không cần tốn công đâu, cái này không phải do Đại Biệt Cát làm."
Triều Lỗ đã cắn một miếng bánh ngọt thơm ngon: "Ý gì?"
Thanh Quả cũng nhịn hết nổi rồi, mỉm cười nhắc nhở: "Tứ điện hạ, đây là do Khả đôn tự tay làm đấy ạ."
Triều Lỗ bỗng nhiên sững sờ, nhìn về phía nữ tử đối diện.
Nguyễn Ngọc cười như không cười: "Điện hạ hình như rất thích loại đồ ăn này?"
Triều Lỗ nhớ tới lời mình nói hôm đó, bỗng cảm thấy có chút xấu hổ.
"Cũng bình thường."
Hắn rụt bàn tay đang định lấy miếng bánh thứ hai về, nhưng lại không chút do dự nuốt miếng bánh trong miệng xuống.
Nguyễn Ngọc cười: "Cũng phải, Tứ điện hạ dũng cảm thiện chiến, là bậc đại trượng phu, sao có thể thích đồ ngọt của đám con gái nhà lành được, cái này để thiếp tự mình ăn vậy."
1350 từ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


