Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Ánh Mắt Ta Lảng Tránh Cũng Là Lúc Trái Tim Bắt Đầu Rung Động Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Cô còn nhớ rõ hai hôm trước hoa đã bắt đầu héo rồi, vì vậy sáng hôm qua trưởng phòng đã nhắc Tiểu Tống phải thay hoa sớm.

“Tôi đi mua ngay đây!” Tiểu Tống nói rồi nhét xấp tài liệu trong ngực cho cô, “Đây là tài liệu bổ sung cho cuộc họp sáng nay, cậu giúp tôi mang vào đưa cho tổng giám đốc với.”

Chu Mỹ Tây vốn theo phản xạ đã đưa tay ra nhận, nhưng vừa nghe đến câu cuối, cô lập tức rụt tay lại giấu ra sau lưng: “Để tôi đi mua hoa cho, cậu tự mang vào đi.” Nói xong không đợi cậu ta kịp phản ứng, cô đã xoay người rời đi.

Gần công ty có một trung tâm thương mại, trước cửa có tiệm bán hoa, đi bộ vài phút là tới.

Chu Mỹ Tây đến cửa hàng chọn một bó quả vải màu hồng nhạt, nhưng lo hơi sến, cô thêm vào vài bông cát cánh trắng, rồi điểm xuyết ít lá xanh.

Rất đẹp, mùi hương cũng rất dễ chịu.

Trước cửa tiệm hoa đặt một máy xổ số tự chọn, trong lúc chờ chủ tiệm chỉnh lại bó hoa, Chu Mỹ Tây tiện tay mua một tờ vé số 20 tệ, rồi dựa vào máy bắt đầu cào.

Cào được hai lần, cô bỗng nhớ ra sáng nay tay phải mình đã chạm phải mông đàn ông, liền thấy hơi xui, định đổi tay khác, thì bỗng thấy một biểu tượng trúng thưởng hiện ra.

Mắt Chu Mỹ Tây sáng rực, lập tức tăng tốc cào cho xong, cào xong nhịn không được bật thốt ra một câu chửi thề.

Cô đổi tiền thưởng xong, ôm bó hoa vui vẻ quay về công ty, đến lúc vào thang máy mới chợt nhớ ra cô cào trúng nhờ cái tay từng chạm vào mông người ta.

Chu Mỹ Tây ôm hoa trở lại bộ phận hành chính, vốn định để Tiểu Tống đi thay hoa, nhưng trưởng phòng nói cậu ta đang ở phòng họp kiểm tra thiết bị.

Tức là cuộc họp vẫn chưa bắt đầu, cũng có nghĩa là Lăng Nguyệt vẫn còn trong văn phòng.

Chu Mỹ Tây đang định tìm cớ để trưởng phòng đưa hoa vào thì đối phương đã nhanh tay đứng dậy cầm hộp khăn giấy, vội nói: “Chị đi vệ sinh, em mau đem hoa đi thay.”

Trưởng phòng của bọn họ nổi tiếng giữ đúng giờ đi vệ sinh như thể đánh trận.

Không thể chối được.

Cô đành phải tự mình vào văn phòng Lăng Nguyệt thay hoa.

Quả nhiên anh vẫn còn ở đó.

Chu Mỹ Tây gõ cửa rồi bước vào, thấy anh đang ngồi trước bàn làm việc đọc tài liệu.

“Tổng giám đốc Lăng, tôi đến thay hoa cho anh.” Chu Mỹ Tây hạ giọng nói rõ lý do, sau khi anh “Ừ” một tiếng thì cô bước về phía bàn làm việc.

Rồi cô giật mình phát hiện bình hoa trên bàn trống không, không thấy hoa đâu.

“Tôi vừa vứt rồi.” Lăng Nguyệt không ngẩng đầu lên, nói.

Chu Mỹ Tây lập tức cảm thấy bộ phận hành chính của họ tội đáng muôn chết, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi tổng giám đốc, hôm qua chúng tôi bận quá nên quên thay.”

“Không sao.” Lăng Nguyệt ngẩng đầu nhìn cô một cái, rồi lại nhanh chóng lảng tránh ánh mắt, “Đổi hoa mới là được.”

Chu Mỹ Tây vừa định đưa tay lấy bình hoa mới phát hiện anh không chỉ vứt hoa cũ, mà còn tiện tay rửa sạch bình và thay nước luôn rồi.

Cô cắm hoa vào đế, chỉnh lại một chút, rồi mới nhận ra bó hoa mình mang vào quá hồng.

Hồng nhạt mềm mại, đặt trong văn phòng tông xám lạnh lẽo này có hơi không hợp.

Để tránh làm tổng giám đốc khó xử, Chu Mỹ Tây sửa sang lại xong liền lập tức rời khỏi văn phòng.

Cuộc họp hôm nay do Tiểu Tống phụ trách chuẩn bị thiết bị, nước trà và sắp xếp chỗ ngồi, bình thường trợ lý còn phải ghi biên bản cuộc họp, nhưng Lăng Nguyệt cũng không bắt bọn họ làm việc đó, khiến Chu Mỹ Tây thấy nhẹ nhõm.

Vừa làm việc, vừa tranh thủ lướt điện thoại, chẳng mấy đã đến giờ ăn trưa.

Cuộc họp kết thúc đúng giờ, Tiểu Tống quay về văn phòng, thấy trưởng phòng không có ở đó liền lao về phía Chu Mỹ Tây nổi điên: “Tổng giám đốc Lăng! Hôm nay anh ấy vậy mà mặc gile đó!”

Lại bắt đầu nữa rồi, Chu Mỹ Tây cầm ly nước uống chiến thuật.

“Cậu thấy không? Hôm nay anh ấy mặc gile đó! Còn là màu xám bạc!” Tiểu Tống nắm tay, gào thét trong câm lặng, “Đẹp trai đến mức tôi chóng mặt rồi, cuối năm thưởng mà được ngủ với anh ấy một đêm là tôi mãn nguyện luôn!”

Chu Mỹ Tây tuy không lên tiếng hùa theo, nhưng cũng không thể không thừa nhận hôm nay Lăng Nguyệt thực sự rất đẹp trai.

Có thể là vì buổi tối có tiệc rượu, hôm nay bộ đồ anh mặc so với thường ngày trông bảnh bao hơn hẳn, tóc cũng có vẻ vừa được cắt, xử lý qua nên nhìn gọn gàng sáng sủa, càng làm nổi bật những đường nét ưu tú trên gương mặt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc