Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Khi Ánh Mắt Ta Lảng Tránh Cũng Là Lúc Trái Tim Bắt Đầu Rung Động Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Chu Mỹ Tây vào công ty đã hơn ba năm, không dám nói là cẩn thận từng ly từng tí, nhưng vẫn luôn thận trọng trong lời nói và hành động, ngày thường hiếm khi đi trễ về sớm, hình tượng cá nhân cũng luôn giữ ở mức an phận, không có gì nổi bật.

Cô không thể ngờ rằng sai lầm lớn đầu tiên trong đời mình lại là ở thang máy đánh trúng mông sếp.

Buổi sáng lúc đến tòa nhà công ty, cánh tay phải của cô bỗng dưng bị tê, một bên vừa tra trên điện thoại xem cách giảm tê tay, một bên thì vung tay trong thang máy để làm dịu. Vì đến sớm nên trong thang máy cũng không có nhiều người, cô tiếp tục cúi đầu vung tay.

Biên độ hơi lớn, lực cũng không nhỏ, ngay lúc đó cô cảm giác mình đụng trúng thứ gì đó, tiếp theo liền nghe thấy phía sau có người khẽ kêu lên một tiếng “Hừ”.

Chu Mỹ Tây theo bản năng nói “Xin lỗi”, nghiêng đầu nhìn thì hoảng hốt phát hiện người mình vừa đánh trúng lại chính là tổng giám đốc của bọn họ.

Nếu chỉ là lỡ đụng vào tay hay đùi của đối phương thì cũng còn đỡ, nhưng nhìn biểu cảm ngây người mà lại cố nhịn của người ta, cộng thêm quỹ đạo tay vừa vung và vị trí đứng của đối phương, trong khoảnh khắc đó Chu Mỹ Tây liền nhận ra mình vừa đánh trúng mông anh ta.

Có thể cũng là do bị hành động của mình làm cho ngốc? Vì cô rõ ràng cảm nhận được từ mu bàn tay đến đầu ngón tay đều có xúc cảm, còn hơi đàn hồi, chắc chắn không phải cảm giác cứng của đùi.

Hay là cả hai cái đều có cảm giác như thế?

Đầu óc Chu Mỹ Tây trống rỗng.

Ít nhất thì lời đồn trong công ty lâu nay xem ra là có căn cứ: Mông của Tổng giám đốc Lăng đúng là khó lường thật.

Cái ý nghĩ này tuyệt đối không thể suy nghĩ sâu hơn, nếu không cô sẽ không dám nhìn thẳng mặt anh nữa.

Chu Mỹ Tây rất nhanh trấn định lại, giả vờ như không biết mình vừa đánh trúng cái gì, tỏ ra vô tội và chân thành chào hỏi sếp: “Chào buổi sáng Tổng giám đốc Lăng, ngại quá, tay tôi hơi bị tê.”

Lăng Nguyệt sắc mặt trở lại bình thường, nhàn nhạt cong môi gật đầu: “Chào buổi sáng, không sao đâu.”

Tổng giám đốc Lăng không để ý, cô giả vờ không biết, chuyện này cứ như thế mà trôi qua.

Dù sao thì bình thường Chu Mỹ Tây cũng không có mối liên hệ công việc trực tiếp nào với anh.

Chu Mỹ Tây làm bên hành chính, có thể tiếp xúc với toàn bộ nhân viên công ty, chỉ duy nhất không có cơ hội tiếp xúc với anh.

Vì anh có trợ lý riêng.

Chỉ là tiếc rằng trợ lý của Lăng Nguyệt bắt đầu nghỉ thai sản, mấy người bên hành chính bắt đầu luân phiên làm trợ lý tạm thời. Còn hôm nay cô đến sớm như vậy, chính là vì hôm nay đến lượt cô trực ban.

Thang máy đến tầng công ty, Chu Mỹ Tây nhấn nút mở cửa để Lăng Nguyệt ra trước, đợi anh đi được vài bước, cô mới bước ra sau.

Bạn xem, một người cẩn thận như cô, sắp được đề bạt lên trưởng phòng rồi, thế mà lại phạm phải lỗi sai ngu ngốc như vậy.

Ngay cả chính cô cũng không thể tha thứ cho bản thân.

Chu Mỹ Tây đi đến chỗ ngồi của mình, đặt túi xuống, còn chưa kịp bật máy tính thì đã đi ngay đến phòng trà pha cho Lăng Nguyệt một ly Latte, đặt lên khay nhỏ rồi bưng tới văn phòng của anh.

Cô gõ nhẹ cửa kính, đợi hai giây rồi mới đẩy cửa bước vào, người đàn ông đang quay lưng về phía cửa sổ sát nghe điện thoại. Anh đã cởi áo vest, chỉ mặc sơ mi và gile, một tay đút túi quần, khi xoay người lại, ánh mắt Chu Mỹ Tây rất khó mà không liếc nhìn vào cái chỗ “định mệnh” kia.

Xong đời thật rồi.

Lăng Nguyệt cúp máy, quay đầu thấy cô, rõ ràng sửng sốt một chút, sau đó vẻ mặt hiện lên một tia mất tự nhiên.

Biểu cảm đó Chu Mỹ Tây có thể xem nhẹ, nhưng hành động anh lập tức gãi gãi lông mày để che giấu sự xấu hổ thì đúng là không thể giấu nổi.

“Vâng, Tổng giám đốc Lăng.” Chu Mỹ Tây từ tốn đặt tài liệu xuống, xoay người rời khỏi văn phòng.

Ra đến hành lang, Chu Mỹ Tây gặp Tiểu Tống bên bộ phận, hôm qua là cậu ta trực ban. Cô tiện miệng hỏi: “Tiểu Tống, hôm qua cậu không thay hoa trong văn phòng tổng giám đốc à?”

Gương mặt Tiểu Tống lập tức cứng lại, rồi xụ xuống: “Chết rồi, hôm qua tôi quên mất, héo lắm hả?”

Chu Mỹ Tây gật đầu, héo thật.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc