Thời gian còn sớm, giờ này hai vợ chồng Hoắc thị đều ở nhà.
Nghe người nhà họ Tô mở miệng nói rõ ý đồ đến, Hoắc thị lập tức biến sắc, nhướng mày giọng the thé: “Đến thành Phong Vân giúp các người vớt người? Nói chuyện nực cười gì vậy? Thành Phong Vân là nơi nào các người không biết sao? Nhân vật như lão nương ở đó đều phải cẩn thận từng li từng tí giữ mạng, còn giúp vớt người, ta không có bản lĩnh lớn như vậy!”
Nói xong lại chống nạnh mắng: “Không phải ta nói chứ, lão đại nhà các người mượn gan của trời rồi à? Dám một mình vào thành, tài giỏi như vậy sao hắn không lên trời luôn đi? Được rồi đừng có ở chỗ ta khóc lóc nỉ non nữa, việc này lão nương không giúp được! Người có thể trở về hay không thì xem số mạng của hắn đi!”
Mấy phụ nhân trẻ tuổi vừa nghe, sự tuyệt vọng trong mắt lại đậm thêm vài phần.
Đối phương nói rất khó nghe, nhưng lúc này người nhà họ Tô căn bản không rảnh bận tâm, cũng không dám tính toán.
Huống hồ ở một mức độ nào đó Hoắc thị cũng không nói sai, nhà bọn họ quả thực nghèo rớt mồng tơi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
