Nhìn bóng lưng lão đại và cháu gái nhỏ dần đi xa, cõi lòng Tô Nhị xám xịt tuyệt vọng, một nỗi bi thương to lớn dâng lên ngập tràn.
Cảnh tượng trước mắt này đối với hắn, gần như là sinh ly tử biệt.
Đợi đến khi hai bóng dáng kia hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, Tô Nhị đau buồn trào dâng, hán tử cao tám thước ngồi xổm trước cửa nhà, bịt miệng khóc nước mắt nước mũi tèm lem, vô cùng thê lương.
Bên phía Tô Đại lại là một khung cảnh khác.
Cái cổ nhỏ của Điềm Bảo đã có thể ngóc lên được rồi, cô bé rúc trong địu, ngo ngoe cái đầu nhỏ đánh giá khắp nơi, trong mắt tràn đầy sự tò mò với xung quanh.
Trước kia bị nhốt trong phòng thí nghiệm, trong ký ức ngoài căn phòng kính thì chỉ có áo blouse trắng, ống tiêm, dao mổ, các loại ống dẫn, máy móc.
Sau khi chào đời ở nhà họ Tô, lại luôn bị quấn trong tã lót, thứ có thể nhìn thấy ngoài bầu trời thì chỉ có tuyết trắng, trải nghiệm được tự do ngắm nhìn các hướng, ngắm nhìn những phong cảnh khác nhau thế này, thật sự khiến em bé vô cùng thích thú.
Núi cao, dốc đất đan xen màu xanh xám trắng, những căn nhà tranh thấp bé rách nát nằm rải rác, một vệt xanh biếc chui ra từ khe hở của những viên đá vụn ven đường...
“Bảo à, đợi lát nữa về, ông nội bà nội con chắc chắn sẽ xách dao phay chém cha mất.” Tô Đại xụ mặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)