Người lên tiếng đầu tiên vẫn là Tô Hoa Lâm.
“Ta đã sớm muốn đoạn thân rồi. Nếu hôm nay chính ngươi là người mở miệng trước, vậy cũng đừng trách nhị bá vô tình. Ta đồng ý đoạn thân!”
Tiền thị lập tức phụ họa:
“Ta cũng đồng ý!”
“Không được!”
Lão phu nhân vẫn còn do dự.
Tô Hoa Lâm thấy vậy lập tức ghé lại khuyên nhủ:
“Nương, giữ tam phòng lại cũng chỉ khiến chúng ta bị liên lụy thêm mà thôi. Huống hồ thương thế của Tô Cảnh Hành nghiêm trọng như vậy, chưa biết chừng chỉ hai ngày nữa đã...”
Tô Tử Khanh lập tức trừng lớn mắt.
“Đã thế nào? Nhị bá, ngài nói cho rõ!”
Tô Hoa Lâm hừ lạnh.
“Nói thì nói! Nó bị thương nặng như vậy, trời lại nóng, trên đường còn chẳng có đại phu. Vết thương mà mưng mủ, nói không chừng ngày mai đã chết rồi! Đến lúc ấy chẳng phải chúng ta còn phải tốn bạc lo tang sự cho nó sao?”
“Ta giết ông!”
Tô Tử Khanh tức đến toàn thân run rẩy. Hắn siết chặt nắm đấm, lập tức muốn xông lên.
“Đủ rồi!”
Lão phu nhân dùng quải trượng gõ mạnh xuống đất.
“Tô Tử Khanh, không lớn không nhỏ! Ngươi còn muốn ra tay với trưởng bối của mình sao?”
Tô Tử Khanh bị quát phải dừng lại, nhưng ánh mắt nhìn Tô Hoa Lâm vẫn đầy phẫn nộ.
Đôi mắt già nua đục ngầu của lão phu nhân lúc này lại thoáng vẻ tính toán.
Những lời vừa rồi của Tô Hoa Lâm đã nói trúng điều bà ta lo lắng nhất.
Sở dĩ bà ta vẫn chưa chịu đoạn thân, chẳng qua vì trong lòng còn ôm một chút hy vọng rằng Tô Cảnh Hành chưa chắc đã hoàn toàn hết đường lui.
Nhưng nhìn tình trạng hiện tại của hắn...
Rõ ràng là lành ít dữ nhiều.
Nếu vậy, chi bằng...
Lão phu nhân nhìn thẳng vào Tô Cảnh Hành.
“Cảnh Hành, ngươi thật sự đã quyết định đoạn thân?”
“Không sai.”
Ánh mắt Tô Cảnh Hành lạnh nhạt.
Từ khoảnh khắc này, hắn chỉ coi như mình không còn những người thân này nữa.
Lão phu nhân thấy hắn đã quyết, cũng chẳng buồn giả vờ thêm.
Tam nhi tử của bà ta từ nhỏ không được nuôi dưỡng bên cạnh bà ta, lớn lên vốn đã chẳng thân thiết. Sau này hắn lại cưới Dương thị, một người thần trí không được bình thường.
Bởi vậy, đối với cả tam phòng, bà ta vốn chẳng có bao nhiêu tình cảm.
Lão phu nhân lạnh mặt nói:
“Cũng được, vậy thì đoạn thân. Nhưng có vài lời phải nói rõ trước. Vương phủ đã bị xét nhà, số bạc trên người chúng ta đều do thân thích bên nhà mẹ đẻ của các phòng tiếp tế. Tam phòng các ngươi không được lấy đi một đồng.”
Nói cách khác, tam phòng phải ra đi tay trắng.
Ác vẫn là mụ già này ác!
Tô Tử Khanh lập tức sốt ruột:
“Không có bạc thì trên đường chúng ta sống thế nào?”
Lưu thị cười hì hì:
“Nha dịch mỗi ngày chẳng phải đều phát một chiếc bánh bột ngô sao? Có bánh ăn thì tự nhiên không chết đói được.”
“Tứ thúc mẫu, bà...!”
“Tử Khanh.”
Tô Cảnh Hành lên tiếng ngăn hắn lại.
Không hiểu vì sao, Tôn Vũ cứ có cảm giác đám người Tô gia hiện giờ càng kiêu ngạo bao nhiêu, sau này càng dễ bị vả mặt bấy nhiêu.
Vì muốn tiếp tục xem náo nhiệt, tuy giấy bút đều là đồ không rẻ, hắn vẫn rất sảng khoái cho mượn.
“Hừ, đã đoạn thân thì sau này có khổ, tam phòng các người tự chịu!”
Giấy đoạn thân nhanh chóng được viết xong.
Người của mấy phòng lần lượt điểm chỉ, từ đó chẳng buồn quan tâm tam phòng sống chết ra sao nữa, ai nấy quay về tiếp tục ăn bánh bao thịt.
Chỉ còn Tô Cẩm Nhi đứng tại chỗ với vẻ mặt ngơ ngác.
Nàng ta chỉ muốn ăn một chiếc bánh bao thịt thôi mà.
Sao cuối cùng lại biến thành đoạn thân rồi?
Không dám chọc vào lúc đại ca và nhị ca đang nổi giận, Tô Cẩm Nhi chỉ có thể kéo tay áo Dương thị, khóc thút thít:
“Nương, con không muốn đoạn thân. Rõ ràng chỉ cần hưu Cố Vãn Nguyệt là được, tại sao lại phải đoạn thân chứ?”
Nào ngờ đổi lại là một trận trách mắng lắp bắp của Dương thị.
“Con... không học cái tốt, bị chiều đến hư rồi.”
Ngay cả nương ruột vốn thần trí không được minh mẫn cũng mắng mình, Tô Cẩm Nhi cuối cùng không nhịn được nữa. Nước mắt lập tức tuôn xuống, nàng ta giận dỗi chạy sang một bên.
Có điều nàng ta cũng không chạy về phía những người Tô gia vừa đoạn thân.
Tô Cẩm Nhi tuy kiêu ngạo nhưng không ngốc. Vừa rồi mấy vị thúc bá nguyền rủa đại ca nàng thế nào, nàng đều nghe rõ.
Nàng ta chỉ không sao chấp nhận nổi một đại gia đình đang yên đang lành, tại sao chỉ trong một ngày lại biến thành thế này.
Bên phía Tô gia, sắc mặt Lý Thi Thi cũng không được tốt.
“Nương, vừa rồi sao nương lại cản con?”
Tô Ngũ Vân nhíu mày.
“Ta biết trong lòng con đang nghĩ gì. Nhưng Tô Cảnh Hành đã không còn là Trấn Bắc Vương trước kia nữa. Con nhìn chân nó xem, bây giờ đã thành phế nhân rồi!”
Bà ta hạ giọng khuyên nhủ:
“Chúng ta hiện giờ còn ốc không mang nổi mình ốc, con chi bằng dành tâm tư cho người khác. Ví dụ như Tô Triệt biểu ca bên nhà đại cữu con, ta thấy rất được.”
Lý Thi Thi liếc sang cách đó không xa.
Tô Triệt đang khúm núm đứng trước mặt phụ thân mình là Tô Hoa Dương.
Nàng ta bĩu môi, không nói gì.
“Nương, con đi xem Cẩm Nhi biểu muội.”
Không biết nghĩ đến điều gì, ánh mắt Lý Thi Thi khẽ động, sau đó xoay người đi về phía Tô Cẩm Nhi.
Đợi đến khi Tô Cẩm Nhi quay lại, vệt nước mắt trên mặt đã khô, khóe miệng còn mang theo nụ cười thỏa mãn.
Lúc đi ngang qua Cố Vãn Nguyệt, nàng ta cố ý hừ thật mạnh rồi nhỏ giọng mắng:
“Sao chổi! Đồ phá hoại! Hồ ly tinh!”
Hồ ly tinh thì nàng có thể nhận.
Hai cái còn lại thì miễn.
Cố Vãn Nguyệt liếc nàng ta một cái, lập tức ngửi thấy mùi bánh bao thịt trên người.
Nàng cố ý lớn tiếng hỏi:
“Tô Cẩm Nhi, sao miệng ngươi bóng nhẫy thế kia? Khóe miệng còn dính vụn thịt nữa. Ngươi giấu chúng ta đi ăn bánh bao thịt rồi à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
