Nàng ta dừng lại, giọng nói càng thêm mềm mỏng:
“Hơn nữa, ả vốn là sao chổi. Ở cùng một chỗ với ả chỉ khiến cả nhà gặp thêm xui xẻo. Chẳng lẽ đệ không sợ mọi người tiếp tục bị ả liên lụy sao?”
Được Lý Thi Thi lên tiếng ủng hộ, Tô Cẩm Nhi lập tức đứng hẳn về phía nàng ta.
Những người khác của Tô gia cũng nhao nhao phụ họa.
“Đúng, hưu Cố Vãn Nguyệt!”
“Ả là sao chổi. Nếu không hưu ả, tam phòng các người đừng hòng được ăn bánh bao!”
“Mau hưu ả đi!”
“Đúng, hưu ả!”
Tiếng người liên tiếp vang lên khiến Dương thị sợ đến co rúm người, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Tô Tử Khanh nhíu chặt mày, vẻ mặt đầy do dự, theo bản năng quay sang nhìn Cố Vãn Nguyệt đang đứng cách đó không xa.
Nhìn tỷ làm gì?
Muốn hưu thì cứ hưu, tỷ đây cóc thèm quan tâm!
Cố Vãn Nguyệt khoanh tay đứng một bên, hoàn toàn mang dáng vẻ xem kịch vui, cố gắng phớt lờ cảm giác khó chịu đang âm thầm dâng lên trong lòng.
Đúng lúc ấy, từ chiếc xe ba gác bỗng truyền tới một giọng nói yếu ớt nhưng vô cùng kiên định.
“Ta sẽ không đồng ý hưu thê.”
Mọi người lập tức quay đầu.
Không biết Tô Cảnh Hành đã tỉnh lại từ lúc nào.
“Đại ca, cuối cùng huynh cũng tỉnh rồi!”
Tô Tử Khanh lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Đại ca đã tỉnh, chuyện của đại tẩu cuối cùng cũng có người có thể đứng ra quyết định.
“Đỡ ta dậy.”
Tô Cảnh Hành yếu ớt đưa tay.
Tô Tử Khanh vội bước tới giúp hắn nửa ngồi dậy.
Sau khi ổn định thân thể, Tô Cảnh Hành nhìn về phía Cố Vãn Nguyệt đang một mình đứng cách đó không xa. Ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ áy náy.
“Xin lỗi.”
Chẳng những khiến nàng vừa gả vào đã phải chịu cảnh lưu đày, còn để nàng chịu đủ sự lạnh nhạt và bài xích của người Tô gia.
Cố Vãn Nguyệt chạm phải ánh mắt hắn thì hơi sững người, sau đó có chút mất tự nhiên dời mắt đi.
“Không cần xin lỗi ta. Chuyện này không liên quan đến chàng.”
Huống hồ nàng cũng chẳng thèm để những lời của đám người kia trong lòng.
Chỉ là Cố Vãn Nguyệt thật sự không ngờ, trong tình cảnh này, Tô Cảnh Hành lại lựa chọn bảo vệ nàng.
Ngược lại, người của mấy phòng khác vừa nghe hắn nói không chịu hưu thê thì lập tức không nhịn được nữa. Bọn họ chẳng buồn quan tâm Tô Cảnh Hành đang trọng thương, người này một câu, người kia một câu ép hắn thay đổi quyết định.
“Cảnh Hành, ngươi xin lỗi ả là có ý gì? Chẳng lẽ ngươi cảm thấy những trưởng bối như chúng ta đều sai sao?”
“Nếu không hưu ả, chẳng lẽ ngươi muốn nhìn sao chổi này hại chết cả nhà?”
“Mau hưu ả đi. Chỉ cần ngươi hưu ả, chúng ta vẫn là người một nhà.”
“Đúng đấy, đừng vì một nữ nhân mà làm tổn thương hòa khí trong nhà.”
Người một nhà?
Không chỉ vậy, những người này còn lấy mấy chiếc bánh bao làm điều kiện, ép hắn hưu thê.
Đây chính là cái gọi là người một nhà sao?
Khóe môi Tô Cảnh Hành cong lên thành một nụ cười giễu cợt. Ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua từng khuôn mặt của người đại phòng, nhị phòng và tứ phòng.
Ánh mắt lạnh lẽo ấy khiến đám người vừa rồi còn lớn tiếng ép buộc hắn bất giác chột dạ, theo bản năng im bặt.
Cho dù đã sa cơ thất thế, hắn vẫn là chiến thần từng bước ra từ núi thây biển máu.
Một lát sau, Tô Cảnh Hành nhắm mắt lại, dường như chẳng buồn nhìn những người này thêm nữa.
“Các vị thúc bá nhất quyết muốn ép ta hưu thê, đúng không?”
Không ai dám trực tiếp trả lời, tất cả đều quay sang nhìn lão phu nhân.
Lão phu nhân trầm mặt nói:
“Cảnh Hành, chúng ta không ép ngươi. Nhưng Tô gia rơi vào cảnh ngộ hôm nay, suy cho cùng cũng là vì ngươi mà ra.”
Tô Cảnh Hành mở mắt.
“Nếu ta nhất quyết không hưu thê thì sao?”
Sắc mặt lão phu nhân lạnh xuống.
“Vậy thì đừng trách tổ mẫu vô tình. Sau này chuyện của tam phòng các ngươi, chúng ta sẽ không quản nữa!”
“A.”
Tô Cảnh Hành khẽ bật ra một tiếng cười, trong lòng lạnh ngắt.
Hắn im lặng hồi lâu.
Ngay lúc mọi người cho rằng hắn đã bị ép đến đường cùng, cuối cùng sẽ phải đồng ý, Tô Cảnh Hành lại mở mắt, giọng nói lạnh nhạt đến không chút dao động.
“Hưu thê, ta tuyệt đối không đồng ý.”
Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Các vị đã không muốn quản tam phòng chúng ta, vậy thì đoạn thân đi.”
“Sau khi đoạn thân, tam phòng ta không còn liên quan gì đến các người nữa. Nương tử của ta đương nhiên cũng chẳng thể mang họa đến cho các người.”
Lời này vừa thốt ra, xung quanh lập tức im phăng phắc.
Không chỉ người Tô gia, ngay cả Cố Vãn Nguyệt cũng bất ngờ nhìn hắn.
Nàng đương nhiên không cho rằng Tô Cảnh Hành đoạn thân đơn thuần chỉ vì mình.
Có lẽ những chuyện xảy ra từ lúc vương phủ gặp nạn đến giờ đã khiến hắn hoàn toàn lạnh lòng với những người thân này.
Nhưng chỉ riêng phần quyết đoán ấy cũng đủ khiến Cố Vãn Nguyệt phải nhìn hắn bằng con mắt khác.
Quả nhiên nàng không cứu nhầm người.
Sau phút kinh ngạc ban đầu, người của mấy phòng khác lập tức bắt đầu tính toán.
Tam phòng tổng cộng có năm miệng ăn, hiện tại trên người lại chẳng còn nửa đồng. Nếu tiếp tục dính líu với nhau, chẳng phải sau này tam phòng sẽ dựa vào đại phòng, nhị phòng và tứ phòng để ăn uống hay sao?
Nghĩ đến đó, trong lòng bọn họ lập tức mất cân bằng.
Đoạn thân...
Hình như cũng chưa chắc là chuyện xấu.
Mặc dù tổ tiên Tô gia từng đặt ra quy củ, có chết cũng không được đoạn thân, bởi năm xưa từng có thầy bói tiên đoán rằng một khi Tô gia chia cắt huyết thống, sẽ có mấy phòng rơi vào cảnh vô cùng thê thảm.
Nhưng lần này người chủ động đề nghị đoạn thân là Tô Cảnh Hành, đâu phải bọn họ.
Như vậy cũng không thể tính là bọn họ vi phạm quy củ tổ tiên.
Huống hồ Tô Cảnh Hành đang bị trọng thương đến mức này, còn ai có thể thê thảm hơn hắn nữa?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
