A Xuân mở ra xem: “A!”
Là một chiếc kim bộ dao bằng vàng nạm bảo thạch, kiểu kết sợi vàng. Hoa sơn trà được làm từ những sợi vàng và đá hồng ngọc màu máu bồ câu, ba dải tua rua kết bằng ngọc trai và chuỗi đá Bích Tỷ đỏ rủ xuống bên dưới. Sợi vàng mảnh như tóc, đan dệt kín kẽ, viên hồng ngọc màu máu bồ câu lớn đến thế lại càng hiếm thấy, khiến ngay cả Thu Sương, người từng trông thấy rất nhiều đồ tốt, cũng phải kinh ngạc không thôi.
(Kim bộ dao hoặc kim bộ diêu, chữ Hán: 金步搖 là một loại trang sức cài tóc bằng vàng có đính hạt ngọc hoặc tua rua rất được phụ nữ quý tộc thời cổ đại ở Trung Quốc ưa chuộng.)
Hộp gỗ tử đàn còn có một tầng nữa. Khẽ mở ra, bên trong đặt một đôi vòng tay, màu lục chính dương, trong veo như băng. A Xuân không hiểu gì về phỉ thúy, chỉ cảm thấy đẹp vô cùng.
(Màu lục chính dương(chữ Hán: 正阳绿) là màu xanh lục thuần khiết, tươi sáng và có độ bão hòa cao nhất, được dùng trong giới chơi ngọc phỉ thúy để chỉ những viên ngọc có sắc xanh đạt độ đẹp và giá trị hàng đầu.)
Thu Sương kinh hô: “Phỉ thúy tốt thế này, ta cũng chỉ từng thấy vài lần ở chỗ Lão tổ tông.”
Thẩm Duy Trinh không để người đưa đồ truyền thêm lời nào, chỉ nói là tặng nàng, không nói nguyên do.
A Xuân bước ra khỏi phòng, lớn tiếng hỏi Trường Đăng: “Người đưa đồ đâu rồi?”
“Vừa mới đi,” Trường Đăng nói, “Cô nương làm sao vậy?”
“Đi hướng nào?”
Trường Đăng chỉ về một phía: “Chắc là bên kia.”
A Xuân xách váy chạy ra ngoài.
Trước mắt Thu Sương tối sầm: “Cô nương, chú ý lễ nghi!!!”
A Xuân nào còn quản lễ nghi gì nữa.
Cũng chẳng biết vì sao, nàng vốn có một cảm giác thân cận tự nhiên với Thẩm Duy Trinh. Dù mỗi lần gặp mặt đều bị sự lạnh nhạt của hắn dọa cho sợ, A Xuân vẫn không nhịn được muốn đến gần hắn.
Nàng chạy rất nhanh, khiến mấy nha hoàn đang quét dọn giật mình. Vừa ra khỏi cổng viện, nàng đã trông thấy nha hoàn còn chưa đi xa, lập tức chặn lại, hỏi thẳng: “Đại gia hiện giờ ở đâu?”
Nha hoàn Hà Lộ giật mình, ngẩn ra một lát mới nhận ra nàng là biểu cô nương mới đến, bèn đáp: “Đại gia hiện giờ phải đến thỉnh an Lão tổ tông, sau đó còn đến thư viện đọc sách…”
A Xuân chờ được Thẩm Duy Trinh ở trước cửa Nhân Thọ Đường.
Thẩm Duy Trinh đã thỉnh an xong, đang sai tiểu tư đi dắt ngựa. Nhìn thấy A Xuân đứng bên cổng viện, hắn sững người, sau đó nhíu chặt mày.
A Xuân bước lên nghênh đón: “Ca ca.”
“Ừm.” Thẩm Duy Trinh đang có việc, không đợi nàng mở lời đã nói rõ trước: “Những thứ sáng nay ta sai người đưa cho muội là lễ bổ sung. Khi các muội muội trong nhà đến tuổi cập kê, với tư cách huynh trưởng, ta đều sẽ tặng chút trang sức, các muội muội như Tông Thục cũng có.”
A Xuân ngẩn người.
Quả nhiên hôm qua là nàng đã nghĩ nhiều.
Một cơn nóng ran dâng lên trên mặt, nàng vẫn hành lễ: “Cảm ơn ca ca.”
Thẩm Duy Trinh nhìn ra sau lưng nàng: “Sao không có ai đi cùng muội? Thu Sương đâu?”
Mặt A Xuân càng đỏ hơn: “Muội sợ ca ca đã đến thư viện, không gặp được ca ca, nên chạy ra ngoài…”
Thẩm Duy Trinh lại không trách mắng nàng, chỉ hỏi: “Muội có việc gấp tìm ta sao?”
“Vâng.” A Xuân nhanh chóng lấy túi thơm từ trong tay áo ra, giơ lên đưa cho Thẩm Duy Trinh: “Cái này tặng huynh trưởng.”
Thẩm Duy Trinh nhận ra nó.
Đêm Thất Tịch, dưới Khất Xảo Lâu, nam tử dâng nghiên mực, nữ tử dâng đồ thêu.
Hôm qua lúc đặt nghiên mực, dưới ánh trăng, giữa mấy chiếc khăn tay thêu thùa tinh xảo cùng những chiếc túi thơm, Thẩm Duy Trinh liếc mắt đã nhìn thấy chiếc túi thơm hoàn toàn không có hoa văn thêu này. Khi ấy hắn đã nghĩ, nhất định là của nàng.
Quả nhiên.
Hắn không nhận: “Ta đã nói rồi, những thứ ấy chỉ là lễ bổ sung cho lễ cập kê của muội, không phải ngoại lệ, cũng chẳng phải để lấy lòng muội, muội không cần đáp lễ.”
A Xuân kinh ngạc mở to mắt.
Thẩm Duy Trinh không muốn tiếp xúc quá nhiều với nàng.
Bây giờ nói rõ mọi chuyện, ngược lại càng thuận tiện.
Hắn biết nàng không phải kẻ ngốc.
“Muội biết mà, ca ca,” A Xuân nói, “Từ khi muội vào phủ, ca ca đã quan tâm đến muội rất nhiều, thường xuyên tặng muội vải vóc, trang sức. Trong lòng muội vô cùng cảm kích, chỉ là không biết phải báo đáp thế nào. Muội không có thứ gì khác đáng giá để đem ra, không thể báo đáp ca ca, chỉ có chiếc túi thơm này là làm cũng tạm được.”
Nàng cúi đầu, suy nghĩ một lát rồi ngẩng mặt lên: “Ca ca, muội từ thôn quê đến đây, không biết nhiều chữ, cũng không biết nói những lời hay ý đẹp. Ca ca nói tặng muội bộ dao, vòng tay đều không phải ngoại lệ, cũng chẳng phải muốn làm muội vui. Nhưng muội tặng ca ca túi thơm, là thật lòng muốn ca ca vui.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
