Lúc Thẩm Duy Trinh đến, hắn nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Giữa tiếng cười nói vui vẻ, chỉ có A Xuân mặc váy màu xanh hồ, chậm rãi bóc hạt sen, cánh tay vắt một dải khăn choàng màu xanh lá sen. Đôi tay nàng vừa gầy vừa dài, trên mu bàn tay vẫn còn lưu lại vài vết sẹo nhàn nhạt. Được dưỡng trong phủ những ngày qua, làn da nàng đã trắng sạch hơn lúc mới đến rất nhiều, tựa như lớp vỏ gỗ của cành hoa mẫu đơn dần bong ra từng chút từng chút một, sinh trưởng thành những cành non xanh biếc, mảnh mai mềm mại.
Trên cổ tay thon dài ấy đeo một đôi vòng ngọc phỉ thúy màu xanh nước trong, khe khẽ lay động, vậy mà vẫn chẳng sánh được ánh sáng nơi làn da nàng.
Phía sau chính là hồ sen đêm hạ, cả hồ đầy hoa sen, nàng tựa như một đóa sen giữa cõi trần.
Dừng bước một lát, A Xuân là người đầu tiên phát hiện ra hắn.
Nàng mừng rỡ: “Ca... công tử!”
Chỉ một tiếng xưng hô đã khiến nàng khó xử đến vậy.
Thẩm Duy Trinh gật đầu. Mọi người đều ở đây, hắn không thể không đáp lại, bèn đi đến bên nàng, nhìn những hạt sen: “Muội thích ăn hạt sen sao?”
“Là để Lão tổ tông ăn,” A Xuân giải thích, “Người nói hai hôm nay hơi khô miệng, ngủ cũng không ngon, chắc là có chút nóng trong. Muội nghe ma ma trong bếp nói hạt sen thanh tâm hỏa tốt nhất, nên muốn bóc cho người ăn.”
Hai đài sen này A Xuân bóc vô cùng cẩn thận, hạt sen không hề bị tổn thương chút nào, vô cùng đẹp đẽ.
Thẩm Duy Trinh liếc qua: “Muội biết hạt sen có tác dụng thanh hỏa, vậy sao lại không biết, tâm sen mà muội bỏ đi mới là thứ thanh hỏa tốt nhất?”
“À? Muội nghĩ tâm sen đắng, Lão tổ tông không thích ăn đắng—”
A Xuân ngoan ngoãn cúi đầu: “Ca ca.”
Nàng vừa cúi đầu, Thẩm Duy Trinh liền nhìn thấy hai chiếc trâm bướm cài trong tóc nàng.
Hắn hỏi: “Muội không thích sơn trà sao?”
Câu hỏi này có phần kỳ quái, A Xuân nhất thời chưa kịp phản ứng: “Muội rất thích. Ca ca hỏi chuyện này làm gì?”
Thẩm Duy Trinh nói không có gì, rồi xoay người rời đi.
Trong bữa tiệc, A Xuân phát hiện Thẩm Tương Mai đã cài chiếc trâm vàng sơn trà kia trên tóc. Dưới ánh nến chập chờn, nó ánh lên muôn màu rực rỡ.
Bất chợt, A Xuân nghĩ.
Chẳng lẽ chiếc trâm vàng sơn trà này vốn là Thẩm Duy Trinh định tặng cho nàng?
Không đúng, không đúng. Thẩm Duy Trinh làm sao biết nàng thích sơn trà? Huynh ấy từng nói, huynh ấy không thích nàng; hơn nữa, theo lời Lão tổ tông, tỷ muội trong phủ trước nay vẫn luôn phân chia đồ vật theo thứ tự lớn nhỏ.
Huynh ấy làm sao có thể chắc chắn người chọn đầu tiên sẽ là nàng?
Trong lúc nghi hoặc, A Xuân không khỏi nhìn chiếc trâm vàng sơn trà trên tóc Thẩm Tương Mai thêm mấy lần.
Thẩm Tương Mai chú ý đến ánh mắt ấy, càng thêm đắc ý.
Nàng ta đã biết mà, A Xuân xuất thân từ nơi thôn quê hẻo lánh, chưa chắc đã nhận ra hàng thật. Thứ tốt bày trước mắt mà không lấy, hai chiếc trâm bướm kia tuy đẹp, nhưng rốt cuộc vẫn không tinh xảo bằng chiếc trâm vàng sơn trà này.
Dẫu sao ở kinh thành, hoa sơn trà có giá trị không nhỏ, lại cực kỳ khó chăm, khá hiếm thấy và vô cùng kiều quý.
Giờ cứ nhìn chiếc trâm vàng sơn trà trên tóc nàng ta mãi, chẳng lẽ là hối hận rồi?
A Xuân lại chẳng nghĩ những điều ấy. Nàng yên lặng dùng xong gia yến, rồi lại đến nhà bếp thỉnh giáo vị ma ma lớn tuổi, hỏi xem tâm sen nên làm trà thế nào.
Ngày hôm sau, A Xuân đang chải tóc thay y phục, nghe bên ngoài có người gọi.
“Thu Sương tỷ tỷ,” Trường Đăng nói, “Đại gia sai người mang đồ đến cho cô nương.”
A Xuân cũng nghe thấy, bèn thò người ra: “Thứ gì vậy?”
Trường Đăng đáp: “Bẩm cô nương, là một chiếc hộp gỗ tử đàn.”
Nàng làm việc truyền lời giữa nội viện và ngoại viện, không thể bước vào phòng cô nương, chỉ có thể đứng ngoài cửa. Thu Sương ra ngoài nhận chiếc hộp rồi mang vào, đặt lên bàn.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
