Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kéo Chú Nhỏ Tỷ Phú Lạc Xuống Phàm Trần Chương 25: Chúng ta! (1)

Cài Đặt

Chương 25: Chúng ta! (1)

Mắt ưng nhìn chằm chằm thiếu nữ xinh đẹp động lòng người, Lục Kiến Thâm gật đầu: "Là chúng ta."

Mặt Hoa Nhụy khó phát giác đỏ lên: "Chú nhỏ, là ông Đường làm sao?"

"Là anh làm! Kết thúc xã giao muộn nên khi làm xong đã tới giờ này rồi."

Dừng lại một chút, Lục Kiến Thâm lại nói thêm một câu: "Ban ngày đột nhiên có việc, xin lỗi em, anh không muốn để em có tiếc nuối!"

Trong lòng Hoa Nhụy có cảm giác khác thường không thể nói rõ.

Cô cúi đầu, nhìn đôi người tranh đường kia, mềm mại nói một câu:

"Cảm ơn chú nhỏ!"

Thời gian không còn sớm nữa!

Lục Kiến Thâm hít sâu một hơi: "Không còn sớm nữa, đi ngủ đi, anh phải đi rồi!"

"Vâng ạ!" Hoa Nhụy không ngẩng đầu lên, Lục Kiến Thâm không nhìn thấy biểu cảm của cô.

Trong đôi mắt nai xinh đẹp kia của cô đã có sương mù mờ mịt, cô không dám ngẩng đầu.

Cô không muốn, chỉ vì cô không chịu được cảnh chia ly như vậy!

Lúc Lục Kiến Thâm đi tới đầu cầu thang, Hoa Nhụy ngẩng đầu: "Chú nhỏ!"

Lục Kiến Thâm ngoái đầu lại, thiếu nữ Hoa Nhụy xinh đẹp, tươi tắn vẫy tay với anh: "Chú nhỏ đi bình an!"

Trong lòng Lục Kiến Thâm ấm áp: "Nhụy Nhụy, anh sẽ nhanh chóng quay lại gặp em!"

"Vâng ạ, chờ chú về đưa cháu đi ăn thịt!" Giọng nói của cô vừa xinh đẹp lại uyển chuyển.

Ăn thịt? Đôi mắt Hoa Vô Khuyết sáng rực lên.

Lục Kiến Thâm đi rồi, sau đó rất lâu Hoa Nhụy cũng không ngủ lại được.

Cô đặt cặp tranh đường ở một vị trí mà cô vừa liếc mắt đã có thể dễ dàng nhìn thấy.

Hai ngày ngắn ngủi như thể đã trải qua hai năm.

Cô đã không chỉ là thiếu nữ Hoa Nhụy, cô đã là vợ tương lai của cậu hai nhà họ Lục giàu có Lục Kiến Thâm.

Vốn dĩ cô cảm thấy mâu thuẫn với đoạn hứa hôn từ bé này! Thậm chí còn e ngại khi nhìn thấy Lục Kiến Thâm không bao giờ cười, cứ suốt ngày như núi băng!

Tuy nhiên sau khi ở chung một thời gian ngắn, cô phát hiện ra, chú nhỏ thật ra giống một người chú ấm áp, ít nói nhưng lại cẩn thận.

Suy nghĩ một hồi, thiếu nữ Hoa Nhụy đã tiến vào mộng đẹp ngọt ngào.

Cùng một đêm đó, trong nhà lớn nhà họ Lục.

Sau khi tài xế nhà họ Liễu đưa Liễu Như Yên đến nhà họ Lục, đã lập tức rời đi.

Quản gia nhà họ Lục sắp xếp xong xuôi hành lý cho Liễu Như Yên.

"Bác gái, anh hai đâu rồi ạ?"

Liễu Như Yên nhìn bốn phía xung quanh, cũng không nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia.

"Hả, Thâm Thâm đi xã giao của với ông nhà rồi, nguyên thủ quốc gia nào đó tới đây." Giang Nhu mỉm cười đáp lại.

Liễu Như Yên chủ động kéo cánh tay của Giang Nhu.

"Anh hai thật sự là người mà mấy người chúng ta không theo kịp, có chạy cũng đuổi không kịp nữa."

"Không cần đuổi, đàn ông thôi mà, đến lúc phải buông tay, con gái mà, còn phải lo cho gia đình, chúng ta đều là những đại gia đình giàu có, quy củ trong nhà cũng rất nhiều!"

Lời nói của Giang Nhu, Liễu Như Yên càng nghe càng cảm thấy không đúng.

Bản thân cô ta là người thành thục, dốc sức ở chốn thương trường, căn bản không hề liên quan tới những cô gái chăm lo gia đình trong miệng Giang Nhu.

Khi bà Lục nói mấy câu này, chẳng phải nói rõ ràng là thích mấy cô gái biết chăm sóc gia đình sao?

Vậy thì thiếu nữ mười tám tuổi còn đang học đại học như Hoa Nhụy kia, thiên kim đại tiểu thư nhà họ Hoa, nghe nói là nuông chiều như công chúa, còn có thể có năng lực gì chứ?

"Bác gái, vợ chưa cưới Hoa Nhụy của anh trái lại lại là người biết chăm lo gia đình!" Liễu Như Yên nở nụ cười khách sáo.

Nhắc tới Hoa Nhụy, ánh mắt Giang Nhu dịu dàng:

"Nhụy Nhụy, con bé này bác nhìn nó lớn lên từ nhỏ, tuy rằng yêu kiều, yểu điệu nhưng cũng rất lợi hại!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc