Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Cậu hai Lục, cậu muốn làm gì?"
Lục Kiến Thâm không hề do dự: "Tôi và Hoa Nhụy."
"Được, đi theo tôi!"
Ông Đường khuấy xong nước đường, chuẩn bị tất cả nguyên liệu: "Chuẩn bị xong rồi, chúng ta bắt đầu thôi!"
Đồng hồ tích tắc trôi qua từng giây từng phút.
Dưới ánh đèn sợi đốt, một ông cụ hiền lành, một người đàn ông quý phái, nghiêm túc bắt tay vẽ từng nét tranh đường.
Cuối cùng sau kinh nghiệm của mấy lần thất bại, người đàn ông vui vẻ đứng lên:
"Ông Đường, cảm ơn, cuối cùng cũng hoàn thành rồi!"
Lúc này đồng hồ cũng đã điểm mười hai giờ!
Chiếc Aston Martin màu xám bạc dừng lại trước cửa nhà họ Hoa.
Lục Kiến Thâm nhìn đồng hồ vàng trên tay, mười hai giờ rưỡi sáng.
Anh biết bây giờ bạn nhỏ đã ngủ, nhưng sáng mai tám giờ hơn anh đã phải lên máy bay rồi.
Bạn nhỏ nói muốn ngủ nướng, khiến anh không kịp nói lời tạm biệt với cô!
Sau khi do dự mấy phút, anh gọi điện cho Hoa Vô Khuyết.
Người đàn ông nửa tỉnh nửa mê: "A Thâm, hơn nửa đêm rồi, cậu nhớ tôi à?"
"Tôi không nhớ cậu!" Lục Kiến Thâm nói như chém đinh chặt sắt.
Hoa Vô Khuyết lập tức tỉnh táo, khóe môi cong lên: "Vậy thì nhớ ai?"
"Vợ chưa cưới của tôi!"
ĐM! Hoa Vô Khuyết cười muốn chết, cái ông bạn già này, hơn nửa đêm còn ba hoa sao.
"Cậu mau đi xem thử Hoa Nhụy ngủ chưa? Tôi có đồ muốn đưa cho cô ấy."
"Người anh em chờ một chút, tôi ra ngoài mở cửa cho cậu vào, cũng tối rồi, tôi không yên tâm để em gái tôi ra ngoài!"
Lục Kiến Thâm nhếch môi, vậy thì càng tốt! Đúng lúc cũng không nên quấy rầy tới người lớn nhà họ Hoa.
Không lâu sau Hoa Vô Khuyết đã ra ngoài, mặc bộ quần áo ngủ, dụi dụi mắt.
"Mẹ kiếp! Người anh em, hơn nửa đêm rồi cậu còn ăn mặc nghiêm túc như vậy làm gì?"
Hoa Vô Khuyết nhìn thấy Lục Kiến Thâm mặc âu phục giày da, cảm thấy bị lóa mắt trước vẻ đẹp trai của anh.
Lại nhìn lại bộ quần áo ngủ trên người mình, bỗng nhiên cảm thấy mình không có vợ cũng không phải không có đạo lý.
"Nhanh lên!"
"Ha ha, đêm vào nhà hoa, cảm giác như trộm vậy? Thích không?"
"Đi chết đi!" Lục Kiến Thâm đá Hoa Vô Khuyết một cái: "Đưa tôi đi gặp Nhụy Nhụy!"
Hoa Vô Khuyết dẫn Lục Kiến Thâm tới tầng hai biệt thự, bên ngoài căn phòng là một khung cửa được điêu khắc thành tường hoa.
Hoa Vô Khuyết gõ cửa: "Nhụy Nhụy, bé cưng, dậy đi!"
Lục Kiến Thâm nhíu mày, cách xưng hô bé cưng này mà Hoa Vô Khuyết cũng có thể gọi? Anh không thích nghe!
"Nhụy Nhụy, Hoa Nhụy!"
"Đừng gọi nữa!" Giọng nói mềm mại cất lên: "Anh hai, hơn nửa đêm rồi anh còn tới đây làm gì? Em không rời giường nổi đâu!"
"Chồng chưa cưới của em tới tìm em, anh cũng hơn nửa đêm còn bị người ta thúc giục gọi hồn lên đây!"
"Lừa người ta, chú nhỏ đi gặp nguyên thủ rồi!"
Lục Kiến Thâm đi tới gần: "Nhụy Nhụy, là anh, Lục Kiến Thâm."
Nhụy Hoa ở trong phòng lập tức tỉnh táo lại.
"Chú nhỏ, sao chú lại tới đây? Có phải do cháu chưa trả lại bộ đồ cho chú không?"
Lục Kiến Thâm im lặng: "Không phải! Đến nói lời tạm biệt với em thôi, sáng mai không làm phiền em ngủ nướng."
Hoa Nhụy ngước mắt, thiếu nữ trong sáng, đôi mắt lấp lánh, làm da trắng nõn, dịu dàng mà mê người.
"Chú nhỏ phải đi rất sớm sao?"
"Ừ! Cái này cho em!"
Anh lấy ra một bọc gói tranh đường, người đàn ông trưởng thành ổn trọng và một cô gái xinh đẹp, mềm mại.
"Rất giống." Cô gái nở nụ cười: "Người đàn ông là chú nhỏ, cô gái là Nhụy Nhụy sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


